Cựu chiến binh

Hồi ức người lính già

Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày buông xuống những mái nhà sàn ở Khả Cửu, cụ Hà Văn Cường, sinh năm 1940, lại ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía những dãy núi xanh thẳm. Mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay đã hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cụ

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi ức người lính già

(Nhân vật: Cụ Hà Văn Cường)

Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày buông xuống những mái nhà sàn ở Khả Cửu, cụ Hà Văn Cường, sinh năm 1940, lại ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn về phía những dãy núi xanh thẳm. Mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay đã hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cụ.

Cụ thường nói với con cháu:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ cũ."

Ngày còn trẻ, theo tiếng gọi của Tổ quốc, cụ lên đường nhập ngũ với chiếc ba lô vải, bộ quân phục còn mới và lời dặn của mẹ:

"Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con giữ trọn danh dự của người lính."

Những năm tháng ấy là chuỗi ngày hành quân qua rừng sâu, vượt suối lớn, ăn cơm vắt, ngủ võng giữa đại ngàn và đối mặt với muôn vàn gian khổ. Có những đêm mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng nhiều ngày liền. Có những ngày hành quân chỉ với nắm cơm và bi đông nước, nhưng không một ai bỏ cuộc.

Điều cụ Cường nhớ nhất không phải là những gian khổ, mà là tình đồng đội.

Có lần, trong một trận mưa lớn, một người đồng đội bị kiệt sức giữa đường hành quân. Không ai bỏ lại phía sau. Mỗi người thay nhau mang ba lô, dìu bạn vượt qua quãng đường hiểm trở.

Cụ kể:

"Trong chiến tranh, đồng đội là gia đình. Chỉ cần còn một người chưa về thì cả đơn vị vẫn chưa yên lòng."

Có những người đã cùng cụ vượt bao cánh rừng, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, nhưng rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi lần nhớ đến họ, giọng cụ chùng xuống.

"Có người mới mười chín, đôi mươi. Họ chưa kịp trở về gặp cha mẹ, chưa kịp lập gia đình. Chính vì thế, chúng ta càng phải sống xứng đáng với sự hy sinh ấy."

Ngày đất nước thống nhất, cụ trở về Khả Cửu.

Quê hương khi ấy còn nhiều khó khăn, nhưng tiếng súng đã im. Cụ lại bắt đầu cuộc sống của một người nông dân, cần mẫn lên nương, xuống ruộng, dựng xây gia đình và góp sức xây dựng bản làng.

Dù trở về với cuộc sống đời thường, cụ vẫn giữ cẩn thận chiếc mũ cối, tấm huân chương và vài tấm ảnh cũ đã ngả màu thời gian.

Mỗi dịp 27 tháng 7, cụ lại mặc bộ quân phục đã được giữ gìn cẩn thận, đến nghĩa trang và đài tưởng niệm để thắp nén hương tưởng nhớ những người đồng đội không trở về.

Cụ bảo:

"Mỗi nén hương là một lời hứa rằng chúng tôi sẽ không bao giờ quên họ."

Những đứa cháu thường quây quần bên cụ để nghe kể chuyện. Cụ không kể về chiến công của riêng mình mà kể về lòng dũng cảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ.

Cụ luôn nhắn nhủ:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình là một điều may mắn. Hãy học tập, lao động thật tốt, sống tử tế và yêu quê hương. Đó là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống."

Giờ đây, tuổi đã cao, bước chân không còn nhanh như trước, nhưng mỗi sáng nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân, cụ Hà Văn Cường vẫn nở nụ cười mãn nguyện.

Với cụ, điều hạnh phúc nhất không phải là những tấm huân chương, mà là được nhìn thấy quê hương Khả Cửu đổi mới, trẻ em được đến trường, bản làng yên bình và tiếng cười vang lên trên những con đường không còn khói lửa.

Thông điệp: Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc trắng, nhưng không thể làm phai mờ lòng yêu nước, tình đồng đội và ký ức về những người đã hy sinh. Những hồi ức của người lính già là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, gìn giữ độc lập và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn