HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH MẶT TRẬN BIÊN GIỚI LẠNG SƠN : CẢ ĐƠN VỊ CHỈ CÒN MÌNH TÔI SỐNG SÓT
Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy ở mặt trận Lạng Sơn. Sương mù dày đặc phủ kín những sườn núi đá tai mèo, lạnh buốt đến thấu xương. Cả đơn vị tôi ém quân trong một khe núi hẹp, ai nấy lặng im, chỉ nghe tiếng thở nặng nề hòa vào nhịp tim dồn dập trước giờ nổ súng.
Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy ở mặt trận Lạng Sơn. Sương mù dày đặc phủ kín những sườn núi đá tai mèo, lạnh buốt đến thấu xương. Cả đơn vị tôi ém quân trong một khe núi hẹp, ai nấy lặng im, chỉ nghe tiếng thở nặng nề hòa vào nhịp tim dồn dập trước giờ nổ súng.
Khi pháo địch bắt đầu trút xuống, mặt đất rung lên bần bật. Đá núi vỡ vụn, cây rừng bật gốc, khói bụi mù mịt che kín cả bầu trời. Tiếng hô xung phong, tiếng súng, tiếng đạn xé gió hòa lẫn tiếng kêu của đồng đội bị thương… Tất cả như một cơn ác mộng kéo dài không dứt.
Tôi chiến đấu bên những người anh em đã gắn bó từ ngày nhập ngũ: ăn chung nắm cơm vắt, chia nhau từng ngụm nước hiếm hoi, cùng nhau vượt qua bao đêm phục kích giữa rừng sâu. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, từng người một ngã xuống. Có người còn kịp gọi tên mẹ, có người chỉ kịp nắm chặt tay tôi rồi lịm đi giữa làn đạn.
Đến khi trận đánh tạm lắng, tôi choàng tỉnh giữa một khoảng không im ắng đến rợn người. Chung quanh chỉ còn xác đồng đội nằm rải rác, súng đạn vương vãi, mùi khói súng vẫn nồng nặc. Gọi mãi không ai trả lời, tôi mới hiểu: cả đơn vị… chỉ còn lại mình tôi sống sót.
Cảm giác lúc ấy không phải là may mắn, mà là nỗi trống rỗng và day dứt khôn nguôi. Vì sao tôi còn sống, còn anh em thì nằm lại nơi này? Tôi gom từng tấm tăng, từng mảnh áo để che cho đồng đội, đánh dấu tạm vị trí, rồi lặng lẽ rút về tuyến sau trong nước mắt không thể kìm nén.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc đến Lạng Sơn, tim tôi vẫn nhói lên. Đêm về, tôi vẫn mơ thấy gương mặt những người đã hy sinh, nghe lại tiếng gọi nhau giữa chiến hào năm ấy. Tôi sống tiếp phần đời còn lại không chỉ cho riêng mình, mà cho cả những đồng đội đã nằm lại nơi biên giới.



