Hồi Ức Người Lính Pháo Binh Ở Vị Xuyên
Chiều muộn nơi làng quê Thái Bình, ông Đặng Văn Khôi lặng lẽ ngồi trước sân nhà, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Mỗi lần nghe tiếng sấm vọng lại, ông lại nhớ đến những tháng ngày ác liệt nơi mặt trận Vị Xuyên — nơi ông và đồng đội từng chiến đấu giữa mưa bom, bão đạn để bảo vệ biên giới thiêng liêng của Tổ quốc.
Năm 1979, ông Khôi nhập ngũ khi vừa tròn 21 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân về đơn vị pháo binh làm nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho các đơn vị chiến đấu tại Hà Giang.
Ông kể rằng chiến trường Vị Xuyên khi ấy khốc liệt hơn tất cả những gì ông từng tưởng tượng. Núi rừng ngày đêm rung chuyển bởi tiếng pháo. Có ngày hàng nghìn quả đạn dội xuống các cao điểm khiến cây rừng cháy đen, đá núi vỡ vụn.
“Người lính pháo binh chúng tôi gần như sống cạnh những khẩu pháo suốt ngày đêm,” ông Khôi nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân phía sau tuyến đầu, nhiệm vụ là bắn chi viện khi bộ binh giao tranh. Công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối bởi chỉ cần sai lệch vài mét cũng có thể ảnh hưởng đến đồng đội phía trước.
Một đêm mùa hè năm 1984, đơn vị của ông nhận được lệnh bắn cấp tập hỗ trợ cho bộ binh đang giữ cao điểm 685. Trời tối đen, pháo địch liên tục phản kích nhằm vào trận địa pháo của ta.
Tiếng đạn rít xé gió, đất đá tung mù mịt quanh trận địa. Trong lúc khẩn trương nạp đạn, chiến sĩ trẻ Phạm Văn Túc bất ngờ bị thương do mảnh pháo găm vào vai.
Dù máu chảy đầm đìa, Túc vẫn cố đứng dậy tiếp tục chuyển đạn cho khẩu đội. Ông Khôi xúc động kể:
“Túc nói với chúng tôi rằng nếu pháo ngừng bắn thì bộ binh phía trước sẽ rất nguy hiểm. Cậu ấy cố chịu đau để hoàn thành nhiệm vụ.”
Suốt đêm hôm đó, đơn vị của ông liên tục bắn chi viện cho các mũi chiến đấu phía trước. Đến gần sáng, trận địa mới tạm yên tiếng súng. Nhưng chiến sĩ Túc đã hy sinh trên đường chuyển về quân y.
Sự hy sinh của người đồng đội trẻ khiến cả khẩu đội lặng đi. Họ lặng lẽ chôn cất anh bên sườn núi, dưới màn sương dày đặc của vùng biên giới.
Ông Khôi cho biết, điều giúp những người lính vượt qua gian khổ chính là tình đồng chí thiêng liêng. Trong chiến tranh, họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và che chở cho nhau giữa bom đạn.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với đôi tai bị ảnh hưởng nặng bởi sức ép pháo. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng ở Vị Xuyên vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông.
Giờ đây, mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh, ông lại kể cho lớp trẻ nghe về những người lính đã ngã xuống nơi biên cương để giáo dục lòng yêu nước và sự biết ơn.
Ông nghẹn ngào nói:
“Đồng đội tôi nhiều người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi. Chúng tôi còn sống trở về càng phải nhắc thế hệ hôm nay biết quý trọng hòa bình và yêu từng tấc đất của Tổ quốc.”


