Cựu chiến binh

Hồi ức người lính trở về từ biên giới Tây Nam_ 2

Bắc Ninh19/01/2026Trần Thị Hiệp (Chi đoàn Trường Mầm non Yên Lư, đoàn phường Yên Dũng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồi ức người lính trở về từ biên giới Tây Nam_ 2

Trong không khí thiêng liêng của tháng tri ân, Chi đoàn Thanh niên Trường Yên Lư chúng tôi đã có dịp đến thăm và lắng nghe câu chuyện của bác Đỗ văn Mộc – một thương binh đã từng tham gia chiến tranh biên giới Campuchia tại mặt trận Tây Ninh, trực tiếp chiến đấu chống lại lực lượng Pol Pot – Khmer Đỏ.
Ý chí, nghị lực và ánh mắt hiền hậu của bác vẫn nguyên vẹn như những năm tháng tuổi trẻ khoác lên mình màu áo lính.

Từ bến bờ làng nhỏ đến chân trời Tổ quốc

Bác Mộc nhập ngũ khi tuổi còn đôi mươi – lứa tuổi của những thanh niên đầy ắp hoài bão. Khi lực lượng Pôn Pốt – Khmer Đỏ liên tục gây hấn và tàn sát dọc tuyến biên giới, bác được điều động vào mặt trận Tây Ninh, nơi được xem là tuyến đầu bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Bác kể, ngày rời quê, ba lô không nặng bằng những suy nghĩ trong lòng: trách nhiệm với đất nước, với gia đình, với bạn bè cùng trang lứa đang lên đường chiến đấu. “Hồi đó trẻ lắm, chỉ biết đi theo tiếng gọi của Tổ quốc” -bác cười hiền.

Những Năm Tháng Rực Lửa

Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua nhưng ký ức về chiến trường Tây Ninh vẫn vẹn nguyên trong lời kể của bác. Những đêm phục kích, những chuyến hành quân xuyên rừng, cái đói, cái khát, cơn sốt rét rừng… tất cả như vừa mới hôm qua.

“Có khi nằm giữa rừng, nghe tiếng súng nổ mà chỉ biết chờ lệnh. Chỉ một bước chậm là không biết còn nhìn thấy mặt trời không,” bác lặng giọng.

Bác nhắc đến đồng đội nhiều hơn nhắc đến bản thân. Những người bạn chiến đấu đã cùng chia nhau từng ngụm nước, tấm lương khô; cùng cõng nhau qua những đoạn rừng hiểm trở. Có người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có những lúc bác dừng lại, đôi mắt đỏ hoe: “Nhiều anh em nằm lại biên giới… nhớ họ là nhớ cả tuổi trẻ của mình.”

Phút Ngã Xuống Trên Chiến Trường

Buổi chiều tối hôm ấy, cuối những năm 1978, giữa tiếng bom rơi đạn lạc, một mảnh đạn găm thẳng vào lưng khiến bác Mộc ngã quỵ xuống. Cú ngã định mệnh đã cướp đi 75% sức khỏe của bác vĩnh viễn. Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời bác bước sang một trang khác – đầy đau đớn nhưng cũng đầy nghị lực và kiên cường.Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa giúp bác vượt qua lằn ranh giữa sống và chết.

Dù đã bị thương rất nặng, bác vẫn cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi nhắc lại thời khắc chiến thắng lịch sử của dân tộc – chiến thắng mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ.

Thông Điệp Từ Một Thời Hoa Lửa

Chúng tôi đã đi qua chiến tranh bằng tuổi xuân, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương để đổi lấy hai chữ hòa bình. Có những đồng đội đã nằm lại, không kịp nhìn thấy đất nước hôm nay yên bình và phát triển. Vì vậy, mỗi ngày các bạn được sống, học tập và ước mơ trong tự do đều là một điều vô giá.

Đi qua chiến tranh, bác Mộc không kể về những chiến công của mình, mà chỉ muốn thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình. Thế hệ trẻ hôm nay không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng các bạn đang đứng trước những “mặt trận” mới: tri thức, đạo đức, trách nhiệm và lòng yêu nước trong thời bình. Hãy sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh — sống trung thực, sống có lý tưởng, dám ước mơ lớn và không ngừng rèn luyện bản thân.

Chúng tôi không mong các bạn phải ghi nhớ quá khứ bằng nước mắt, mà hãy khắc ghi bằng hành động. Giữ gìn hòa bình, xây dựng đất nước giàu mạnh, và đừng bao giờ quên rằng: Tổ quốc được dựng xây từ chính những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành của mỗi con người.

Câu chuyện của bác Đỗ Văn Mộc không chỉ là hồi ức về một thời khói lửa, mà còn là tấm gương về lòng dũng cảm, tinh thần nhân ái và sự hi sinh thầm lặng.
Chi đoàn Thanh niên Trường Mầm non Yên Lư xin trân trọng gửi lời tri ân đến bác và những người lính từng chiến đấu tại mặt trận Tây Ninh năm ấy. Chúng tôi – thế hệ trẻ hôm nay – nguyện sống xứng đáng, tiếp nối truyền thống kiên cường, bất khuất và nghĩa tình mà các bác đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức người lính trở về từ biên giới Tây Nam_ 2 | Câu chuyện thời hoa lửa