HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM - NGUYỄN NGỌC ĐỘ

Từ giảng đường đại học đến chiến trường ác liệt
Ông nhập ngũ năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn vô cùng cam go. Khi ấy, ông vừa đỗ vào Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, đang học năm thứ nhất thì nhận lệnh tổng động viên lên đường nhập ngũ. Gác lại ước mơ giảng đường, ông khoác ba lô ra trận trong tâm thế của một thanh niên thời chiến: đất nước cần thì mình sẵn sàng đi. Ông kể, ngày rời quê hương, trong lòng không nhiều toan tính, chỉ có một suy nghĩ giản dị: “Tổ quốc gọi thì mình phải lên đường.”
Những năm tháng nơi chiến trường miền Nam
Sau thời gian huấn luyện, đến tháng 1 năm 1974, ông được điều động vào chiến trường miền Nam, chiến đấu tại các tỉnh thuộc miền Đông Nam Bộ như: Bình Phước, Tây Ninh, Long An, Kiến Tường… Chiến dịch đầu tiên mà ông tham gia là tại Đức Huệ – tỉnh Long An vào đầu năm 1974. Sau chiến thắng tại đây, đơn vị tiếp tục cơ động sang các địa bàn khác trong chiến dịch mùa mưa năm 1974. Ông thuộc bộ phận pháo phòng không, làm nhiệm vụ bảo vệ sở chỉ huy và đánh máy bay địch. Đơn vị của ông là một tiểu đoàn anh hùng, chuyên bắn rơi máy bay từ trực thăng đến máy bay chiến đấu. Có những trận đánh ác liệt, máy bay địch bị bắn rơi, phi công phải nhảy dù xuống và bị ta bắt sống. Ông kể, dù không trực tiếp đánh bộ binh, nhưng nhiệm vụ bảo vệ đội hình và chống không kích luôn đặt người lính vào tình thế sinh tử từng ngày.
Trong chiến dịch lịch sử mùa Xuân 1975
Đầu năm 1975, đơn vị của ông tham gia chiến dịch tiến công giải phóng miền Nam, trực tiếp chốt giữ tuyến Quốc lộ 4 – con đường huyết mạch nối Sài Gòn với các tỉnh miền Tây. Nhiệm vụ của đơn vị là cắt đứt sự chi viện của địch, không cho quân từ miền Tây về Sài Gòn và ngược lại. Những ngày tháng ấy, chiến sự diễn ra vô cùng khốc liệt, nhưng cũng là thời khắc lịch sử quyết định vận mệnh dân tộc. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Ông cùng đồng đội tiếp tục ở lại tiếp quản các khu vực giải phóng, bảo vệ thành quả cách mạng.
Trở lại giảng đường – tiếp tục ước mơ dang dở
Đến tháng 9 năm 1976, theo chính sách của Nhà nước đối với sinh viên nhập ngũ, ông được trở về Trường Đại học Sư phạm Hà Nội để tiếp tục con đường học tập đã gián đoạn. Từ người lính trở về làm sinh viên, ông bắt đầu một chặng đường mới – xây dựng tương lai bằng tri thức, trong hòa bình mà chính thế hệ ông đã góp phần giành lại. Ông chia sẻ, suốt những năm tháng chiến đấu, ông may mắn được bình an trở về, không bị thương, nhưng ký ức về chiến trường, về đồng đội đã ngã xuống thì không bao giờ phai nhạt.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ hôm nay
Khi được hỏi điều muốn nhắn gửi tới thế hệ trẻ, ông nói bằng giọng chậm rãi, chân thành: "Các cháu sinh ra trong hòa bình là rất may mắn. Hòa bình này được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của bao thế hệ đi trước. Ông chỉ mong các cháu biết trân trọng, cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn." Lắng nghe câu chuyện của ông, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với tương lai Tổ quốc.
Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là hồi ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng về truyền thống yêu nước, tinh thần kiên cường của dân tộc.
Tuổi trẻ hôm nay xin nguyện sống xứng đáng, tiếp nối truyền thống tốt đẹp ấy để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh



