HỒI ỨC NGƯỜI THƯƠNG BINH TRONG CUỘC CHIẾN BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC NĂM 1979
Ngày 22/12/2025, trong không khí trang nghiêm và xúc động của Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, tôi có dịp gặp một người lính năm xưa – nay là một thương binh mang trên mình những dấu tích không thể phai mờ của chiến tranh. Ông là thương binh Phạm Duy Lộc, Sinh năm 1955, hiện đang cư trú tại bản Mai Hạ, xã Xuân Hòa, tỉnh Lào Cai, từng là người lính tham gia mặt trận bảo vệ biên giới biên giới phía bắc năm 1979. Ông ngồi lặng lẽ, dáng người đã gầy theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường của một thời trận mạc.
Ngồi nhâm nhi chén nước chè, không gian bỗng tĩnh lặng khi câu chuyện được ông mở ra, từng lời kể của ông như đưa chúng tôi ngược dòng thời gian, trở về những năm tháng biên giới rực lửa, nơi tiếng súng át tiếng gió rừng, nơi những người lính trẻ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Lắng nghe ông kể về đồng đội, về những trận đánh khốc liệt và vết thương còn theo ông suốt cuộc đời, chúng tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ hòa bình hôm nay.
Tháng 02 năm 1979, thời gian ấy đến nay vẫn khắc sâu trong ký ức của ông như một vết sẹo không bao giờ mờ. Khi đó, ông Lộc mới ngoài đôi mươi, khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, mang theo trong tim niềm tin giản dị: giữ đất, giữ làng, giữ từng tấc biên cương của Tổ quốc.
Biên giới phía Bắc những ngày đầu cuộc chiến ngập trong khói lửa. Pháo nổ rung chuyển núi rừng, đất đá tung lên mù mịt, tiếng hô xung phong hòa lẫn tiếng súng, tiếng gọi nhau giữa làn đạn. Các ông – những người lính trẻ lúc bấy giờ – chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn, nhưng không ai lùi bước. Bởi sau lưng là quê hương, là cha mẹ, là những mái nhà bình yên nơi hậu phương.
Trong một trận đánh ác liệt kéo dài hàng chục tiếng đồng bộ, ông Lộc không may bị thương. Mảnh đạn găm vào chân trái, đau buốt đến tê người. Máu thấm đỏ ống quần, nhưng điều ông nghĩ đến lúc ấy không phải là nỗi đau của bản thân, mà là đồng đội đang còn ở phía trước. Có người đã ngã xuống vĩnh viễn, có người bị thương nặng hơn ông, có người chưa kịp gọi tên mẹ lần cuối. Chiến tranh khốc liệt là thế – nó cướp đi tuổi trẻ, nhưng cũng tôi luyện nên ý chí và lòng yêu nước không gì lay chuyển.
Ngày trở về, ông trở thành một thương binh với thương tật 25%. Vết thương chiến tranh theo ông suốt cuộc đời, trái gió trở trời lại nhức nhối, bước đi không còn vững như xưa. Nhưng ông Lộc chưa bao giờ hối hận. Bởi ông biết, sự hy sinh của mình và của biết bao đồng đội là để đổi lấy độc lập, chủ quyền và hòa bình cho hôm nay.
Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, nhìn những con đường khang trang, những đứa trẻ tung tăng đến trường, lòng ông trào dâng niềm xúc động khó tả. Ông chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ rằng: “Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các cháu được sống trong hòa bình. Hãy trân trọng hòa bình ấy bằng việc giúp ích cho Nhân dân, cho đất nước này bằng những việc làm ý nghĩa, đặc biệt là đối với lực lượng Công an, Quân đội hãy luôn giữ cho mình ngọn lửa nhiệt huyết ấy”
Hồi ức chiến tranh có thể lùi xa theo năm tháng, nhưng lòng yêu nước, tinh thần bảo vệ chủ quyền biên giới thiêng liêng của Tổ quốc sẽ mãi còn nguyên giá trị. Đó là điều mà một người thương binh như ông muốn gửi gắm đến các thế hệ hôm nay – hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.



