HỒI ỨC NỮ CHIẾN SỸ CỤC QUÂN KHÍ
HỒI ỨC NỮ CHIẾN SỸ CỤC QUÂN KHÍ
HỒI ỨC NỮ CHIẾN SỸ CỤC QUÂN KHÍ
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của những con người từng đi qua bom đạn, những năm tháng gian khó ấy vẫn còn nguyên vẹn, như mới hôm qua. Với bà Lâm Thị In, quãng đời quân ngũ nơi tuyến đầu Tổ quốc là một phần ký ức không thể nào quên - một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho đất nước trong những năm tháng cam go nhất.
Tháng 7 năm 1966, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, bà Lâm Thị In nhận lệnh nhập ngũ và được biên chế về Cục Quân khí trực thuộc Tổng cục Hậu cần. Khi ấy, bà còn rất trẻ, mang trong mình tinh thần yêu nước nồng nàn, sẵn sàng gác lại để lên đường làm nhiệm vụ. Đơn vị của bà đóng quân tại Bắc Kạn, một địa bàn rừng núi hiểm trở, xa xôi, nhưng lại giữ vị trí vô cùng quan trọng trong công tác hậu cần phục vụ chiến trường.
Từ Thái Nguyên, bà cùng đơn vị hành quân lên đến xã Ngân Sơn, tỉnh Bắc Kạn, băng qua những cánh rừng rậm rạp, đèo dốc quanh co. Con đường ấy không chỉ dài về khoảng cách, mà còn dài bởi những hiểm nguy luôn rình rập. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, nhưng những bước chân của người lính vẫn kiên cường tiến về phía trước, bởi phía sau họ là Tổ quốc, là Nhân dân đang cần được bảo vệ.
Đơn vị của bà Lâm Thị In có nhiệm vụ tiếp nhận, bảo quản và cấp phát vũ khí, đạn dược, súng đạn, pháo cho các chiến trường. Đây là công việc đặc biệt quan trọng, đòi hỏi sự chính xác, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao. Bà được phân công làm văn thư, đồng thời tham gia quản lý kho. Ngày nào cũng vậy, từng đoàn xe nối đuôi nhau chở đạn dược về đơn vị, rồi lại nhanh chóng vận chuyển đi khắp các mặt trận. Giữa núi rừng thăm thẳm, nhịp làm việc vẫn diễn ra khẩn trương, không kể ngày đêm, bởi mỗi viên đạn, mỗi khẩu súng đều gắn liền với sinh mệnh của những người lính nơi tiền tuyến.
Cuộc sống sinh hoạt khi ấy vô cùng thiếu thốn, gian khổ. Cơm gạo khan hiếm, gạo nhiều khi bị mọt, nhưng vẫn phải ăn để cầm cự qua ngày. Rau xanh hiếm hoi, bữa ăn chủ yếu chỉ có cơm độn và muối. Dẫu vậy, không ai than vãn hay kêu ca. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng, gắn bó. Họ sẻ chia cho nhau từng bát cơm, từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua những ngày tháng tưởng chừng không thể chịu đựng nổi.
Thời gian trôi qua trong bom đạn và gian khổ, nhiều đồng chí của bà đã chuyển đơn vị, nhiều người lên đường ra chiến trường xa, có người mãi mãi không trở về. Đến hôm nay, bà Lâm Thị In không còn biết những đồng đội năm xưa còn sống hay đã hy sinh, nhưng hình ảnh của họ - những con người bình dị mà kiên cường - vẫn luôn hiện hữu trong ký ức bà, như những ngọn lửa nhỏ âm thầm sưởi ấm trái tim suốt cả cuộc đời.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, bà trở về với cuộc sống đời thường. Thế nhưng, ký ức về một thời tuổi trẻ nơi tuyến đầu Tổ quốc chưa bao giờ phai nhạt. Đó là niềm tự hào, là minh chứng cho tinh thần yêu nước, cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do hôm nay.
Bà luôn căn dặn con cháu rằng, tình yêu nước không chỉ được thể hiện trong những năm tháng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, mà ngay cả khi đất nước hòa bình, yêu nước chính là sống tử tế, có trách nhiệm với chính mình, với gia đình và cộng đồng. Các cháu phải biết chăm ngoan, học hành tiến bộ, lễ phép với ông bà, cha mẹ; khi trưởng thành cần lao động lương thiện, tuân thủ pháp luật và tích cực tham gia các hoạt động, phong trào tại địa phương. Đối với ông, mỗi hành động tốt trong cuộc sống thường ngày chính là lời tri ân sâu sắc dành cho những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Nhắn gửi tới các cháu đoàn viên, thanh niên, đặc biệt là những cháu đang thực hiện nghĩa vụ quân sự, bà Lâm Thị In xúc động nói: “Các cháu hãy cố gắng hoàn thành tốt trách nhiệm của một công dân đối với Tổ quốc. Dù ở bất cứ cương vị nào, hãy luôn giữ vững ý chí, quyết tâm bảo vệ đất nước, để Tổ quốc ta mãi mãi hòa bình, phồn vinh.”
Câu chuyện của bà Lâm Thị In không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng. Đó là ngọn lửa truyền thống, được trao từ thế hệ đi trước cho thế hệ hôm nay và mai sau, để mỗi người trẻ thêm trân trọng hòa bình, thêm tự hào và ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Thực hiện: Ma Thị Hường - Ma Thị Nhung - Đoàn viên chi đoàn trường Mầm non Thổ Bình, xã Bình An, tỉnh Tuyên Quang
Thời gian thực hiện: 17/12/2025



