HỒI ỨC “SAU DÃY NÚI MÂY”
Từ bản tôi nhìn xa chỉ thấy những dãy núi nối tiếp nhau.
Mây phủ kín đỉnh núi gần như quanh năm.
Ngày ấy nhiều nơi còn rất hoang vu.
Con người sống dựa vào nương rẫy và núi rừng.
Ai cũng mong cuộc sống bình yên.
Những năm tháng ấy trôi qua chậm chạp.
Người dân sống đùm bọc nhau nhiều hơn.
Khi khó khăn mọi người cùng giúp đỡ nhau.
Tinh thần ấy khiến bản làng thêm gắn kết.
Tôi luôn nhớ những con người của thời ấy.
Họ sống chân thành và giàu nghị lực.
Dù khó khăn vẫn không bỏ cuộc.
Đó là điều tôi nhớ nhất.
Chúng tôi gọi ký ức ấy là Sau dãy núi mây.
Bởi sau mây mù cuối cùng trời cũng sáng.


