Hồi ức Thời hoa đỏ : Hoàng Trọng Minh

“Đất nước rẫy đầy những dấu chân không tên, Những người lính ra đi từ mùa gặt quê nhà. Họ mang theo hương lúa vào từng trận đánh, Để đổi lấy màu xanh cho vạn thuở thanh bình.”
Có những cuộc đời không được viết thành tiểu thuyết, nhưng mỗi chương hồi lại được khắc ghi bằng thuốc súng, bằng những vết sẹo chưa bao giờ thôi đau mỗi khi trái gió trở trời. Chiến tranh đã lùi sâu vào dĩ vãng, song dưới bầu trời từng oằn mình trong bão lửa, dấu chân của một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” vẫn còn in hằn trên từng tấc đất quê hương. Ở cái thời đại mà tuổi trẻ được định nghĩa bằng lý tưởng và sự dâng hiến, những người thanh niên ấy đã xếp lại bút nghiên, gác lại những rung động đầu đời để dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn. Giữa dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc, câu chuyện về ông Hoàng Trọng Minh – người con của phường Cảnh Thụy, tỉnh Bắc Ninh(mới) – hiện lên như một chứng nhân thầm lặng của Sư đoàn 3 Sao Vàng anh hùng.
Chân dung ông Hoàng Trọng Minh
II. NHỮNG NĂM THÁNG TRONG QUÂN NGŨ
TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA NGƯỜI THANH NIÊN DŨNG CẢM
Năm 1974, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, người thanh niên Hoàng Trọng Minh tạm biệt quê hương Tư Mại, Bắc Giang (cũ) để lên đường nhập ngũ. Mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ vào Sư đoàn 3, ông hành quân vào chiến trường Bình Định.
Trận đánh đầu tiên diễn ra tại một vùng đồi núi hiểm trở ở Bình Định. Tiếng pháo nổ chát chúa và khói bom mù mịt ban đầu khiến người lính trẻ không khỏi bỡ ngỡ. Thế nhưng, khi nhìn thấy màu cờ quyết thắng và nghe tiếng hô xung phong của đồng đội, nỗi sợ hãi tan biến, chỉ còn lại lòng quyết tâm. Trong trận đó, ông cùng đơn vị đã kiên cường bám trụ, đánh bật đợt phản công của địch, ghi dấu ấn đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp bằng tinh thần "thắng ngay trận đầu".
KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ NHẤT TRONG NHỮNG NĂM THÁNG QUÂN NGŨ
Kỷ niệm sâu đậm nhất có lẽ là những ngày hành quân thần tốc trong chiến dịch mùa xuân năm 1975. Từ Bình Định, đơn vị của ông tiến đánh Phan Giang, rồi thẳng tiến về Vũng Tàu.
Giây phút đáng nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là khoảnh khắc đứng trước biển Vũng Tàu khi thành phố hoàn toàn giải phóng. Giữa cái nắng gió của miền Nam, những người lính miền Bắc vốn chỉ quen với đồng ruộng, nay vỡ òa hạnh phúc khi thấy non sông nối liền một dải. Đó là giọt nước mắt của sự tự hào, của niềm tin rằng hòa bình đã thực sự về trên mảnh đất hình chữ S.
HÀNH TRÌNH VƯỢT QUA NHỮNG KHÓ KHĂN VÀ NGUY HIỂM
Cuộc đời lính của bác Minh không dừng lại sau năm 1975. Khi biên giới phía Bắc rung chuyển vào năm 1979, người chiến sĩ Sư đoàn 3 lại một lần nữa khoác ba lô lên đường. Tại mặt trận Đồng Đăng – Lạng Sơn, khó khăn không chỉ là súng đạn của quân thù mà còn là cái rét cắt da cắt thịt của vùng cao và địa hình núi đá tai mèo hiểm trở.
Có những đêm phục kích, bụng đói, môi nứt nẻ vì thiếu nước, nhưng bác và đồng đội vẫn kiên cường giữ vững từng tấc đất biên cương. Sự chuyển mình từ chiến trường miền Nam nắng cháy sang cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc là một thử thách phi thường về bản lĩnh và sức chịu đựng của người thượng sĩ dày dạn kinh nghiệm.
TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG CHIẾN TRANH CỨU NƯỚC
Trong cái ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống, tình đồng chí là sợi dây gắn kết bền chặt nhất. Bác Minh vẫn thường kể về những bát cơm sẻ nửa, những điếu thuốc lào truyền tay nhau giữa hai làn đạn. Khi ở chiến trường Bình Định, có người đồng đội đã hy sinh ngay trên tay ông, chỉ kịp nhắn gửi dòng địa chỉ gia đình. Tình cảm ấy không chỉ là sự đồng cam cộng khổ, mà còn là sự sẵn sàng hy sinh tính mạng để che chắn cho nhau, là lời hứa: "Ai còn sống thì phải về thăm quê cho cả người đã khuất".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
III. NHỮNG MẤT MÁT – HY SINH – DẤU ẤN KHÔNG THỂ QUÊN
NHỮNG NGUY HIỂM LUÔN CẬN KỀ
Dưới quân hàm Thượng sĩ, trách nhiệm trên vai bác Minh càng nặng nề. Nguy hiểm không chỉ đến từ những trận pháo kích bất ngờ ở Đồng Đăng, mà còn là những bãi mìn dày đặc tại chiến trường miền Nam. Đã có lần, mảnh đạn găm ngay sát người, chỉ chút xíu nữa là bác đã nằm lại nơi chiến trường. Đối với ông, mỗi ngày trôi qua trong chiến tranh đều là một cuộc đấu trí và đấu lực đầy cam go với tử thần.
ĐỒNG ĐỘI VÀ NHỮNG NỖI NHỚ SÂU SẮC
Mỗi khi nhắc về những người anh em năm xưa, ánh mắt người cựu chiến binh lại đượm buồn. Có những người bạn cùng nhập ngũ từ Bắc Ninh năm 1974 đã mãi mãi nằm lại ở chiến trường Bình Định hay nơi biên ải Lạng Sơn. Nỗi nhớ ấy không ồn ào nhưng đau đáu, là những gương mặt trẻ măng của các anh em chưa kịp lập gia đình, chưa kịp một lần nhìn lại quê hương trước khi ngã xuống. Những cái tên, những nụ cười của họ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông như những vết sẹo không bao giờ lành.
NHỮNG CẢM XÚC NƠI NGƯỜI LÍNH HIỆN NAY
Trở về với cuộc sống đời thường tại phường Cảnh Thụy, người thượng sĩ năm xưa nay đã là một ông lão tóc bạc. Mỗi khi nghe tiếng nhạc hành khúc hay nhìn thấy bộ quân phục xanh màu lá, trái tim ông lại đập rộn ràng.
Cảm xúc của bác Minh hiện nay là sự trân trọng giá trị của hòa bình. Ông không mong cầu điều gì cho bản thân, chỉ mong thế hệ trẻ hiểu được cái giá của độc lập để sống sao cho xứng đáng. Với bác, những huân chương, huy chương không chỉ là phần thưởng cá nhân, mà là linh hồn của những đồng đội đã ngã xuống, là minh chứng cho một thời hoa lửa mà ông và Sư đoàn 3 đã đi qua.



