HỒI ỨC THỜI HOA ĐỎ - LÊ ĐÌNH THỌ

Sau năm 1975, ngỡ rằng đất nước đã trọn vẹn hòa bình, súng đạnlùi xađể nhường chỗ cho những ngày yên ả. Nhưng nơi biên giới Tây Nam, chiếntranh vẫn âm thầm bùng lên trong khói lửa tàn bạo của quân Khmer Đỏ. Một lầnnữa, những người lính Việt Nam lại rời mái nhà yên ấm, gửi tuổi xuânnơi rừngsâu, phum sóc, đối mặt với cái chết để bảo vệ từng tấc đất biên cươngvàcứunhân dân Campuchia khỏi những đau thương cùng cực. Những nămthángấyđãkhắc sâu trong họ ký ức không thể phai mờ về sự hy sinh lặng thầm, về nghĩatình quốc tế cao cả và niềm tin son sắt vào ngày hòa bình, nhân ái sẽ hồi sinhtrên những vùng đất từng chìm trong đau khổ.
Trong đó có ông Lê Đình Thọ - một người lính đã từng trực tiếpchiếnđấu trên chiến trường biên giới Tây Nam đầy khốc liệt trong những nămquânKhmer Đỏ liên tiếp gây hấn, đẩy bom đạn và chết chóc tràn qua từng phumsóc, làng mạc. Giữa khói lửa chiến tranh năm 1978, ông đã gửi lại nơi ấy một phầntuổi xuân, mang theo những ký ức không thể phai mờ về một thời trậnmạcgianlao, về sự hy sinh lặng thầm của người lính và khát vọng gìn giữ bình yênchobiên cương Tổ quốc cũng như cho nhân dân Campuchia.
Chân dung ông Lê Đình Thọ
I, RA ĐI THEO TIẾNG GỌI CỦA TỔ QUỐC:
Ông Lê Đình Thọ lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 21 tuổi – độtuổi trànđầy hoài bão và khát vọng cống hiến. Mang trong mình tình yêu sâu nặngvới Tổ quốc và nỗi day dứt trước những mất mát nơi biên giới Tây Nam, khi quânKhmer Đỏ liên tiếp gây hấn, gieo rắc đau thương cho đồng bào, ông đã tựnguyện khoác lên mình màu áo lính, tham gia chiến đấu trên chiến trườngkhốcliệt ấy. Giữa bom đạn và ranh giới mong manh của sự sống – cái chết, ônggửi lại tuổi trẻ nơi trận mạc, với ước nguyện góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêngliêng của Tổ quốc và đem lại bình yên cho những vùng đất đã trải qua quánhiềuđau khổ.
Ông chia sẻ : “ Là một thanh niên thời chiến tranh tôi lên đườngnhậpngũđể bảo vệ Tổ Quốc, cống hiến sức trẻ của thanh niên giữ gìn đất nước đểhoàntoàn thống nhất độc lập. Đối với người thanh niên lúc bấy giờ không sợhysinhgian khổ phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được Đảng và Nhà nước giao”
II, NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ TRONG QUÂNNGŨ
Trong thời gian nhập ngũ, ông Lê Đình Thọ từng rèn luyện ở Tiểuđoàn8Trung đoàn 64 Sư 320A Quân đoàn 3
Con đường người lính đi qua trong những năm tháng chiến tranh chưa baogiờlà lối đi thênh thang nắng gió, mà là hành trình in hằn dấu chân của mất mát, gian lao và thử thách khốc liệt. Với ông Thọ, nỗi đau không chỉ đến từbomđạn, đói rét hay những trận đánh sinh tử mà còn lặng lẽ thấm sâu trong nỗi nhớquêhương da diết. Nỗi nhớ ấy vừa là vết thương âm ỉ, vừa là nguồn sức mạnhnângđỡ tinh thần người lính, giúp ông vững vàng bước tiếp. Chính tình yêuquêhương sâu nặng đã biến gian khổ thành động lực, hun đúc nên ý chí kiêncườngvà vẻ đẹp anh hùng của người lính trong những năm tháng không thể nàoquên.
TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA NGƯỜI THANH NIÊN DŨNGCẢM:
Ngày 10/08/1977, ông Thọ cùng đồng đội đã tới Tây Ninh, thamgia vàotrậnchiến Xa Mát. Ông và đồng đội đã nổ súng từ máy bay trực thăng để thểhiệnsựcăm phẫn đối với tội ác của quân Polpot khi chúng đã ra tay giết đồngbàomột cách dã man, tàn nhẫn. Chúng giết dân chủ yếu bằng dao và búa vô cùngtànbạo.
KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ NHẤT TRONG NHỮNG NĂMTHÁNGQUÂNNGŨ:
Ông kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất với những xúc cảmnghẹn ngào, sâulắng. Ông nói: “Khi đó phải lặn lội vào rừng sâu nước độc để đón trung đoàntrưởngra Tây Ninh. Cái khó của lúc đấy là phải vừa đưa được trung đoàn trưởngraantoàn vừa phải trốn để cho bọn Polpot không phát hiện ra. Nhưng mà nơi rừngsâu như thế có biết bao nhiêu con rắn, côn trùng xuất hiện, tình hình lúc đấyvôcùng khó khăn”.
HÀNH TRÌNH VƯỢT QUA NHỮNG KHÓ KHĂN VÀ NGUYHIỂM:
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ trên đất Cam-pu-chia, ôngThọcùngđồng đội luôn khắc ghi chính sách của Nhà nước: không được lấy dù chỉ một thứ nhỏ bé của người dân. Ông kể: “Giữa cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, cái đói cồncào theo từng bước hành quân, anh em chỉ biết dựa vào nhau mà sống, màvượt qua. Có những đêm bụng đói đến quặn thắt, nhìn ánh đèn leo lét trongnhàdânmà lòng càng thêm thương, thêm nhắc mình phải giữ trọn kỷ luật và tìnhngười”. Chính tinh thần đoàn kết, sự sẻ chia lặng lẽ giữa những người lính đã giúpôngđứng vững trong gian khó, để không chỉ hoàn thành nhiệmvụ, mà còngiữgìnđược phẩm chất cao đẹp của người lính giữa thời chiến đầy thử thách.
TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG CHIẾN TRANH CỨU NƯỚC:
“Là người lính Việt Nam sang giúp nước bạn, chúng tôi gắn bó với nhaukhông chỉ bằng nhiệm vụ chung mà bằng một thứ tình cảmthiêng liêng, sâunặng hơn cả ruột thịt.” Giữa những ngày tháng bom đạn và thiếu thốn, ôngvàđồng đội cùng chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô, cùng tựa lưngtrong những đêm rừng thăm thẳm. Có những lúc tưởng như không thể bướctiếp, chính cái nắm tay siết chặt, ánh mắt động viên lặng thầmấy đã giữ ôngđứngvững. Chiến tranh qua đi, nhưng tình đồng chí, đồng đội nămxưa vẫncònnguyên vẹn, trở thành một ký ức không thể phai mờ trong trái timmỗi người lính.
III. NHỮNG MẤT MÁT – HI SINH – DẤU ẤN KHÔNGTHỂQUÊNNHỮNG NGUY HIỂM LUÔN CẬN KỀ:
Ông Thọ kể: “Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, tôi đã tiêudiệt được nhiều địch, kể cả trong những trận bị vây hãm giữa lòng đối phương. Giữavòng vây ngột ngạt, khi cái đói, cái rét và sự thiếu thốn bủa vây từng hơi thở, tôivẫn không lùi bước. Chính ý chí chiến đấu căng tràn, niềmtin sắt đá vàonhiệmvụ và Tổ quốc đã giúp tôi vượt qua ranh giới của sự sống còn”. Tronghoàncảnhtưởng chừng không thể đứng vững ấy, người lính ấy vẫn kiên cường tiếnlên, đểlại dấu ấn của một tinh thần bất khuất giữa khói lửa chiến tranh.
ĐỒNG ĐỘI VÀ NHỮNG NỖI NHỚ SÂU SẮC:
Ký ức về khoảnh khắc sinh tử năm xưa vẫn còn nguyên vẹn, nhưmột minhchứng lặng thầm cho tình đồng chí sâu nặng không bao giờ phai. ÔngThọkểcùng với những cảm xúc chất chứa :“Giữa trận đánh ác liệt nămấy, khi đồngchíTín - đại đội trưởng đại đội 7 bị thương nặng giữa làn đạn dày đặc, tôi đãbòlêntrong khói lửa để đưa anh xuống. Từng tấc đất lúc ấy thấmmồ hôi, máuvàcảnỗi lo mất mát, nhưng tình đồng đội đã mạnh hơn sợ hãi, thôi thúc tôi khôngđược bỏ lại anh em mình. Chiến tranh lùi xa, nay anh Đồng đã trở thànhCụcphó Cục Quản lí Thị trường” ký ức về khoảnh khắc sinh tử nămxưa vẫncònnguyên vẹn, như một minh chứng lặng thầm cho tình đồng chí sâu nặngkhôngbao giờ phai.
NHỮNG CẢM XÚC NƠI NGƯỜI LÍNH HIỆN NAY:
Ông Thọ nghĩ lại những năm tháng ấy với những tình cảmxúc động khi màcónhiều đồng đội từng bị thương nặng, có người mất cả một chân, có người mangtrong mình vết đạn suốt đời, vậy mà hôm nay vẫn giữ được cuộc sốngannhàn, bình dị và vui vẻ. Chiến tranh đã đẩy mỗi người đi theo một con đườngkhácnhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung là nghị lực sống bềnbỉ vàniềm tin vào ngày mai. Ông nói thêm: “Nhìn đồng đội mỉmcười sau baomất
mát, tôi hiểu rằng những hy sinh năm xưa không hề vô nghĩa, bởi chínhtừđauthương ấy đã nảy nở một sức sống lặng lẽ mà kiên cường.”
IV, TRỞ VỀ ĐỜI THƯỜNG- NGƯỜI LÍNH KHÔNGRỜI TRẬNTUYẾN:
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với gia đình với quê hương của mình. Kết thúc là đó nhưng những kí ức kinh hoàng, những trận chiến khốc liệt vẫninhằn trong ông. Đời sống chiến tranh khó khăn, bào mòn sức khoẻ của người thanh niên năm nào. Có lẽ sự quyết tâm của người lính luôn chảy trongôngThọbất cứ hoàn cảnh nào , bằng sự quyết tâm ông cho rằng : “ tàn nhưng khôngphế”để cố gắng thích nghi lại với cuộc sống hoà bình mà ông và đồng đội đã đánhđổi cả tuổi trẻ, máu và nước để giành lấy độc lập cho dân tộc. Với cuộc sốngmới này , ông vẫn luôn giữ gìn những phẩm chất tốt đẹp của người línhcụHồ: sống trách nhiệm, kỉ luật cao, lạc quan , giàu nghị lực. Dù là khó thíchnghi với nhịp sống thường nhật nhưng với ông Thọ “ một người lính cụ Hồ luônluônsống để phấn đấu để phấn đấu tốt để mọi nhiệm vụ của Nhà nước của Đảnggiao, không được dao động với bất kỳ nhiệm vụ nào” bởi thế dù có khó khăntrongthời bình nhưng có lẽ đây là nhiệm vụ mà ông cần phải hoàn thành.
V. NHỮNG THÀNH TỰU CỦA NGƯỜI ANH HÙNGLÊ ĐÌNHTHỌ- BIỂU TƯỢNG CHO TINH THẦN YÊU NƯỚC:
“ Trân trọng trong cuộc sống khi còn trong quân đội, khi hoàn thành tốt đượcnhiệm vụ, được nhà nước giao cho những kỷ niệm, những huy chương, nhữnghuân huy chương và những cái nhà nước đã ghi nhận cho mình. Ởtrongquânđội, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, được bộ quốc phòng tặng bằng khen vànhữnggiá trị ở cuộc sống hiện tại” ông Thọ chia sẻ trong niềm vui hân hoan. Bởi với ông từng giá trị hiện vật hay tinh thần đều là những cột mốc mà ông đã phải trải qua , những cuộc chiến khốc liệt để được hoà bình như ngày hômnay. Hơnnữavới ông- một người thanh niên từng trải qua thời hoa lửa thì ông cho rằngvì nhân dân, vì đất nước mà phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ để đất nước đượcgiải phóng, phồn vinh và sánh vai cùng các cường quốc năm châu.
Ảnh những huy chương huy hiệu ông đã vinh dự được Đảng và Nhà nướctraotặng
VI, THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ
“ Để được đất nước như hôm nay cũng phải rèn luyện và nói chocácconcác cháu nhớ được là khi những người đã phấn đấu không sợ hy sinh giankhổthì các cháu phải nhớ luôn luôn học tập tốt, noi gương những người đã anhdũnghy sinh và không quên những người đã có công để xây dựng đất nước vàtrọnvẹn được như ngày hôm nay”
Ông Thọ chia sẻ rằng : "Nếu quay lại tuổi đôi mươi, đến bây giờ, với ôngvẫnmuốn là phấn đấu, học tập và rèn luyện, làm theo tấm gương đạo đức củaHồChí Minh, không sợ khó khăn, gian khổ và cố gắng rèn luyện, học tậpđểnângcao trình độ và đưa đất nước ngày càng tiến lên và vững mạnh." Hànhtrìnhcủamột đời người cứ lặng lẽ trôi qua như vậy, mang theo tuổi trẻ và bao mùakýức. Thời gian có thể phủ lên mái đầu ông màu của năm tháng, nhưng khôngthểlàmphai mờ lý tưởng và niềm tin đã khắc sâu trong trái tim ông, người BộĐội CụHồ . Giữa dòng chảy của hồi ức, khi ngoảnh lại tuổi đôi mươi rực lửa, câuhỏi
về con đường đã chọn bỗng trở thành tiếng lòng lắng sâu của cả một đời người lính.
Câu chuyện của ông Lê Đình Thọ – người từng trực tiếp thamgia chiếnđấutrênchiến trường biên giới Tây Nam không chỉ là những ký ức về một thời bomđạnác liệt, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảmvàsựhysinh thầm lặng của người lính Việt Nam. Chi đoàn 10A6 xin trân trọnggửi lời cảm ơn chân thành và lời chúc sức khỏe tới ông vì đã dành thời gian chiasẻnhững câu chuyện quý báu, đầy ý nghĩa. Chúng cháu – thế hệ thanh niênViệt Nam hôm nay – xin hứa sẽ tiếp bước truyền thống cha anh, không ngừnghọctập, rèn luyện và cống hiến sức trẻ, trí tuệ của mình cho sự nghiệp xâydựngvàbảo vệ Tổ quốc Việt Nam hòa bình, giàu mạnh và phát triển.



