Hồi ức Thời hoa đỏ - Vũ Chí Thi

Có một thời lá đỏ của chúng mình,
Thời rất lắm ước ao, thời quá thừa xúc cảm,
Thời của tình yêu bao la, thoáng đãng...
Chúng mình yêu rừng tự đấy yêu đi!
( Thời lá đỏ - Bằng Việt )
Dưới sắc lá đỏ của những năm tháng chiến tranh, có một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước cháy bỏng. Trên mặt trận Thừa Thiên Huế khốc liệt năm nào, người cựu chiến binh ấy đã để lại tuổi xuân giữa bom đạn, mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời lá đỏ – thời của lý tưởng cao đẹp, của hi sinh thầm lặng và của niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.
Đó là ông Vũ Chí Thi- một cán bộ sĩ quan đã từng chiến đấu trên chiến trường Thừa Thiên Huế khốc liệt vào những năm máy bay B52 của Mỹ dội những quả bom khốc liệt (1972- 1975) lên mảnh đất Việt Nam. Chiến tranh đã kết thúc 50
năm, nhưng những kí ức về tuổi trẻ vẫn hằn sâu trong tâm trí ông
Chân dung ông Vũ Chí Thi - người lính anh hùng và dũng cảm trên chiến trường Thừa Huế
I, RA ĐI THEO TIẾNG GỌI CỦA TỔ QUỐC:
Ông Vũ Chí Thi lên đường nhập ngũ khi chỉ mới tròn 17 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của người thanh niên. Mang trong mình tình yêu với Tổ quốc và sự đau đớn khi thấy cảnh đồng bào miền Bắc phải chịu đựng hàng trăm nghìn quả bom từ đế quốc Mỹ, ông Thi quyết tâm viết đơn xin gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam với ước mơ góp sức trẻ vào công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Ông kể: “ Mới đầu bố tôi - cụ Vũ Đức Viên- Đảng viên và mẹ tôi- Nguyễn Thị Huệ lúc đầu khá băn khoăn, nhưng sau khi suy ngẫm về trách nhiệm với Tổ quốc, họ đều đồng thuận và ủng hộ quyết định “ Trai thời loạn, gái thời bình, phải lên đường nhập ngũ”
II, NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ TRONG QUÂN NGŨ
Trong thời gian tại ngũ, ông Vũ Chí Thi được huấn luyện ở trung đoàn 368- Mai Sưu, đến tháng 5 năm 1973, ông cùng đồng đội hành quân vào miền Nam, vào chiến trường Khu 5- Thừa Thiên Huế- trực tiếp tham gia chống Mỹ từ khi ấy.
Con đường bảo vệ Tổ quốc của người lính chưa bao giờ bằng phẳng, mà luôn phủ đầy những khó khăn, gian khổ và thử thách khắc nghiệt. Đối với ông Thi, khó khăn lớn nhất mà ông phải đối mặt không phải là sự sợ hãi trước sức mạnh của kẻ địch, mà là nỗi nhớ quê hương sâu sắc. “ Anh đi anh nhớ quê nhà/ Nhớ canh rau
muống/ Nhớ cà dầm tương”. Nhưng đó cũng là động lực lớn nhất thôi thúc ông tiếp tục vững bước chiến đấu anh hùng.
TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA NGƯỜI THANH NIÊN DŨNG CẢM:
Ngày 03/09/1974, ông Thi tham gia trận chiến đầu tiên tại Đội Khe Xanh- Đại đội 3, Sư đoàn 224- trận ra quân đầu tiên và thắng lợi ròn rã. Trong điều kiện thiếu ăn, thiếu mặc, phải ngủ hầm, nhưng các anh em chiến sĩ luôn phát huy truyền thống “ Ngủ hầm, cơm dầm, mưa rát” mà vui vẻ thích nghi, trân trọng từng phút giây bên nhau.
TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG CHIẾN TRANH CỨU NƯỚC:
Ông Thi, mỗi khi nhắc về người chiến sĩ Đỗ Lưu Bộ, nguyên là trung đội trưởng của ông ( quê quán Hải Dương)- người bạn đồng hành thân cận nhất của ông, luôn bày tỏ sự quý mến và trân trọng người bạn này. Hai ông không chỉ là người đồng chí trong chiến đấu, mà còn là tri kỉ trong suốt thời thanh niên anh dũng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ảnh ông Vũ Chí Thi và những người đồng chí thời còn trẻ.
III, NHỮNG MẤT MÁT- HI SINH- DẤU ẤN KHÔNG THỂ QUÊN:
Khi được hỏi về những mất mát, đau thương trong cuộc chiến mà ông đã trải qua, người cán bộ ấy lặng người mà kể lại trải nghiệm đau thương nhất, phải bất lực trước cảnh đồng đội mình nằm lại trên chiến trường mà bản thân không thể giúp họ có chỗ mai táng trọn vẹn. Ông Thi kể: “ Lúc ấy tôi đang làm đối tương Đảng, tôi phải tận mắt thấy đồng đội tôi ngã xuống, sau 9 ngày dài đằng đẵng anh ấy vẫn nằm tại Khe Xanh mà không được chôn cất đàng hoàng.”
Mỗi khi đến ngày 22/12- Kỉ niệm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, lòng ông lại dâng trào nỗi xót thương cho những người đồng đội cũ. Từ ấy đến nay, ông luôn có thói quen sẽ đến nghĩa trang Anh hùng để thắp hương và tưởng niệm đến họ như một cách bày tỏ lòng biết ơn và sự trân trọng.
IV, TRỞ VỀ ĐỜI THƯỜNG- NGƯỜI LÍNH KHÔNG RỜI TRẬN TUYẾN:
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông Thi về lại quê hương với gia đình. Tuy chiến tranh khốc liệt đã để lại trong ông những di chứng chiến tranh không thể nào khắc phục, nhưng ông Vũ Chí Thi vẫn cố gắng thích nghi với cuộc sống mới- cuộc sống hòa bình mà mọi người phải đổi cả thanh xuân, máu và nước mắt để giành lại.
Sống cuộc sống mới, ông vẫn luôn gìn giữ những phẩm chất đáng ngưỡng mộ của người lính cụ Hồ: Trung với Đảng, hiếu với dân; Kỉ luật, tự giác, nghiêm minh, mưu trí, dũng cảm, kiên cường. Đôi với ông, “Được sống là người Việt Nam là niềm vinh hạnh lớn nhất, nên ta luôn phải sống sao cho xứng đáng với truyền thống: Đời mình là một khúc quân hành”
V. NHỮNG THÀNH TỰU CỦA NGƯỜI ANH HÙNG VŨ CHÍ THI- BIỂU TƯỢNG CHO TINH THẦN YÊU NƯỚC:
“ Không có gì tự hào hơn khi tôi được cống hiến sức trẻ của mình trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Đến ngày hôm nay, được chứng kiến non sông đã thu về một mối, đất nước đang tiến vào kỉ nguyên vươn mình đổi mới, tôi vô cùng mãn nguyện và tự hào”. - Ông Thi chia sẻ trong niềm vui hân hoan.
Ảnh những Huân chương ông đã vinh dự được nhận trong Thời gian công tác và làm việc
VI, THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ
“ Thế hệ trẻ hôm nay cần gìn giữ truyền thống yêu nước, phát huy tinh thần và phẩm chất của người lính bộ đội cụ Hồ, chăm chỉ học tập và rèn luyện bản thân để xứng đáng với những hy sinh của cha ông đi trước, cùng chung tay viết tiếp câu chuyện hòa bình của đất nước ta ”
“Và tôi- Vũ Chí Thi, luôn tự hào vì là chiến sĩ bộ đội cụ Hồ”- một danh xưng mà ông luôn nâng niu và trân trong, gắn liền một đời người ông.
Câu chuyện của ông Vũ Chí Thi không chỉ là hồi ức về một thời khói lửa, mà còn là tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo, tiếp bước xây dựng đất nước Việt Nam. Chi đoàn 10A6 xin gửi lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn sâu sắc tới ông vì đã dành
thời gian tham gia cuộc trò chuyện ý nghĩa. Chúng cháu- thế hệ thanh niên Việt Nam nguyện cống hiến tài năng và công sức của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam giàu mạnh, phát triển!



