Cựu chiến binh

HỒI ỨC THỜI HOA LỬA - ĐỒNG VĂN TRIỆU

Bắc Ninh03/06/202610A6 (THPT Yên DŨng số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒI ỨC THỜI HOA LỬA - ĐỒNG VĂN TRIỆU

Có những con người đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng đôi chân, mà bằng cả trái tim và lý tưởng. Trong những năm tháng khói lửa ngút trời, khi Tổ quốc gọi tên mình, họ gác lại tuổi trẻ, ước mơ và hạnh phúc riêng để khoác lên màu áo lính thiêng liêng. Máu, mồ hôi và cả những mất mát không thể gọi tên đã hun đúc nên một thế hệ anh hùng — những cựu chiến binh, những người bộ đội thời hoa lửa, biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Hôm nay, trong hòa bình, chúng ta nghiêng mình tri ân và tự hào nhắc lại những trang sử được viết nên từ chính cuộc đời của các bác, các anh — những con người đã làm nên dáng hình đất nước. Giữa cội nguồn dòng chảy lịch sử của dân tộc, câu chuyện của ông Đồng Văn Triệu vẫn luôn là ngọn lửa cháy bỏng, là tấm gương sáng giá nhất cho thế hệ trẻ ngày nay. 
Năm hai mươi tuổi, khi nhiều người còn đang ấp ủ những ước mơ riêng của tuổi trẻ, người thanh niên Đồng Văn Triệu quê Bắc Giang cũ đã khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Từ mảnh đất trung du hiền hòa, ông bước vào cuộc đời người lính với ý chí sắt đá và niềm tin không gì lay chuyển vào ngày đất nước thống nhất.
Suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông đã trải qua ba chiến dịch lớn, mỗi chiến dịch là một thử thách khắc nghiệt cả về thể chất lẫn tinh thần.
Năm 1971, ông tham gia chiến dịch Nam Lào – nơi rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, đường hành quân gian nan, kẻ thù luôn rình rập. Những ngày dài băng rừng, vượt suối trong thiếu thốn lương thực, mỗi bước chân là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng không ai lùi bước.
Đến năm 1972, ông tiếp tục chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị – một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Giữa mưa bom bão đạn, đất đá cày xới ngày đêm, người lính trẻ cùng đồng đội kiên cường bám trụ, giữ từng tấc đất bằng tất cả ý chí và lòng quả cảm. Lương thực khan hiếm, thuốc men thiếu thốn, bệnh tật hoành hành, đặc biệt là sốt rét rừng – thứ bệnh đã cướp đi sinh mạng của biết bao đồng đội. Những mất mát ấy khắc sâu vào ký ức, trở thành nỗi đau không thể nào quên.
Đến mùa xuân năm 1975, ông tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Dù thân thể đã mỏi mòn sau nhiều năm trận mạc, dù nỗi đau chia ly còn đó, nhưng tinh thần chiến đấu trong ông vẫn không hề nguôi ngoai. Tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng ấy mãi là một phần máu thịt trong cuộc đời người cựu chiến binh. Ông và những đồng đội năm xưa đã đi qua gian khổ, mất mát bằng lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin sắt son vào tương lai dân tộc. Đó không chỉ là một cuộc chiến đấu, mà là bản anh hùng ca của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc

Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong những năm tháng quân ngũ

Đối với ông, mọi khoảnh khắc trong quá trình chiến đấu đều là những kỷ niệm mà ông cả đời này không thể quên. Thế nhưng có lẽ,tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh là khoảng thời gian để lại trong ông nhiều kỷ niệm nhất. Mùng 10 tháng 05, ông được vinh dự cùng những người đồng đội sống sót của mình chụp ảnh tại dinh độc lập . Đặc biệt ông đã được bắt tay với đại tướng Văn Tiến Dũng và thượng tướng Lê Quang Hòa.

Tình đồng chí trong chiến tranh cứu nước:

Trong những năm tháng chiến tranh cứu nước gian khổ, giữa mưa bom bão đạn và muôn vàn thiếu thốn, có một thứ tình cảm thiêng liêng đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao cho người lính nơi chiến trường — đó là tình đồng chí. Với cựu chiến binh Đồng Văn Triệu, tình đồng chí không chỉ là ký ức, mà là một phần máu thịt của cuộc đời người lính.

Trên những chặng đường hành quân dài dằng dặc, ông và đồng đội cùng chia nhau từng nắm gạo, từng ngụm nước hiếm hoi. Trong rừng sâu hay giữa chiến hào ngập bùn đất, họ dựa vào nhau mà sống, mà chiến đấu. Khi bom đạn trút xuống, không ai nghĩ cho riêng mình, chỉ lo che chở cho đồng đội bên cạnh. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, người còn khỏe nhường manh áo cho người ốm, người còn sức dìu người bị thương tiếp tục bám đơn vị
Giữa chiến trường khốc liệt, bệnh tật và đặc biệt là sốt rét rừng đã cướp đi sinh mạng của không ít người. Những lúc ấy, đồng chí chính là gia đình, là nơi nương tựa duy nhất. Ông Đồng Văn Triệu đã tận mắt chứng kiến đồng đội gục xuống, nhưng cũng chính từ những mất mát ấy mà ý chí chiến đấu càng được hun đúc. Sự hy sinh của người đi trước trở thành lời nhắc nhở thầm lặng để người ở lại kiên cường hơn, vững bước hơn


Để rồi hôm nay khi Hòa bình đã lập lại

Trong trái tim ông triệu vẫn in đậm hình bóng của người đồng đội Nguyễn Văn Cầm, người vừa là đồng đội vừa là đồng hương cùng quê, người đã cạnh ông cùng ông tham gia chiến đấu từ những năm tháng non trẻ nhất. Những tháng năm ấy, chỉ cần nhìn thấy máu , ông cũng cảm thấy sợ hãi vô cùng. Nguyễn Văn cầm bấy giờ là chỗ dựa vững chắc nhất để ông ngày một dũng cảm, cống hiến hết mình cho dân tộc. Thế nhưng thế nhưng vì điều kiện thiếu thốn, dịch bệnh hoành hành cơn sốt sét đã cướp đi người bạn mà ông yêu quý nhất. Để rồi hôm nay khi hòa bình, ông vẫn nhớ mãi những tháng năm Chiến đấu hết mình, những đêm không ngủ mà ngồi thủ thỉ khi hòa bình lập lại "chúng ta sẽ cùng nhau về quê nhé! Tao mà cưới vợ tao chắc chắn sẽ mời mày"


Bài học cho thế hệ trẻ ngày nay:(nhắn nhủ của ông Đồng Văn Triệu)

"Các cháu thân mến,
Ông đã đi qua chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ, đã từng sống giữa những năm tháng mưa bom bão đạn, chứng kiến nhiều đồng đội của mình ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Vì vậy, ông hiểu hơn ai hết rằng độc lập, tự do không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của một thế hệ.
Ông không mong các cháu phải cầm súng như ông năm xưa, nhưng ông mong các cháu biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước. Hãy học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương, đoàn kết và không ngại đối mặt với khó khăn. Mỗi việc tốt các cháu làm hôm nay chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh.
Đất nước được xây dựng không chỉ bằng những chiến công trong chiến tranh, mà còn bằng tri thức, lòng nhân ái và ý chí vươn lên trong thời bình. Ông tin rằng, nếu các cháu sống trung thực, có hoài bão và biết cống hiến, thì dù ở bất cứ đâu, các cháu cũng sẽ góp phần làm cho Tổ quốc ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với công lao của cha anh đi trước"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn