Hồi ức thời kháng chiến
hiều ấy, giữa rừng Trường Sơn, mưa rơi như trút. Tôi và anh em đơn vị men theo con đường đất đỏ, mỗi bước chân như lún sâu vào bùn. Tiếng máy bay gầm trên đầu, xen lẫn tiếng đại bác từ phía xa vọng lại—thứ âm thanh mà suốt những năm tháng ấy ta nghe nhiều đến mức quen thuộc như hơi thở.
Những năm kháng chiến gian khổ, mọi thứ thiếu thốn đến nỗi miếng cơm độn sắn cũng trở thành thứ xa xỉ. Thế nhưng, trong cái đói, cái rét, cái hiểm nguy luôn rình rập, tôi lại gặp những con người có tấm lòng ấm áp hơn bất kỳ bếp lửa nào nơi núi rừng.
Tôi nhớ mãi chị giao liên dáng người nhỏ bé, đôi chân thoăn thoắt băng suối, vượt đèo. Chị luôn cười, ngay cả khi vết thương cũ tái phát khiến chị phải cắn môi đến rớm máu. “Còn thở là còn đi được,” chị nói, rồi lại khuất dạng sau màn mưa rừng dày đặc.
Tôi cũng nhớ cậu tân binh quê Thái Bình, mới mười tám, lần đầu rời khỏi làng. Đêm hành quân, cậu khe khẽ hát điệu chèo làm bao mệt mỏi tan biến. Nhưng rồi một buổi sáng, sau trận bom bất ngờ, chiếc mũ cối của cậu nằm lại bên vệ đường, phủ bụi đỏ… Cả đơn vị lặng đi. Chúng tôi tiếp tục hành quân, mang theo tiếng hát còn dang dở.
Chiến tranh qua đi đã lâu. Trường Sơn giờ đã khác xưa, những con đường mòn năm nào thành đường nhựa thẳng tắp. Nhưng mỗi lần nghe tiếng gió thổi qua vạt rừng, tôi như nghe lại tiếng bước chân người đồng đội, tiếng cười, tiếng hát, và cả những lời trăn trối gửi lại tuổi xuân.
Hồi ức thời kháng chiến—đó không chỉ là ký ức về bom đạn, mà còn là ký ức về tình người, về lòng can đảm, về niềm tin rằng dù phải đánh đổi bao nhiêu, ngày mai vẫn sẽ sáng.



