HỒI ỨC “TIẾNG SÚNG TRÊN NÚI CAO”
Những năm tôi còn nhỏ, vùng núi Lào Cai chưa yên bình như bây giờ.
Khi ấy người dân thường nhắc đến hai chữ “thổ phỉ” với vẻ lo sợ.
Ban ngày bà con vẫn lên nương làm rẫy.
Nhưng chiều xuống ai cũng vội vã trở về nhà.
Đêm đến nhiều gia đình đóng chặt cửa từ rất sớm.
Trên những dãy núi xa xa đôi khi lại vang lên tiếng súng.
Trẻ con chúng tôi chỉ biết nép sát bên bếp lửa nghe người lớn thì thầm.
Người già kể rằng có những toán phỉ hoạt động trong vùng núi hiểm trở.
Chúng thường lợi dụng địa hình rừng sâu và đường núi khó đi.
Có thời điểm cuộc sống của bà con gặp rất nhiều khó khăn.
Nhiều người phải rời nương sớm vì lo sợ bất trắc.
Sau đó lực lượng cách mạng và bộ đội về địa phương.
Dân bản bắt đầu yên tâm hơn vì có người bảo vệ.
Chúng tôi gọi những ngày ấy là Tiếng súng trên núi cao.
Và ký ức ấy đến nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ.



