Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hồi ức Trần Xuân Đỉnh giai đoạn

Lào Cai13/05/2026Đoàn xã Bảo Nhai (Đoàn xã Bảo Nhai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến đấu ở Campuchia (1978–1979)

Năm 1978, tôi giữ chức Đại đội phó quyền Đại đội trưởng vận tải. Tôi nhận nhiệm vụ đưa hậu cần, khí tài từ Việt Nam sang phục vụ chiến trường Campuchia, rồi chở thương binh, liệt sĩ trở về.

Từ tháng 8/1978 đến tháng 1/1979, lực lượng ta tiến rất nhanh, giải phóng Phnom Penh và nhiều khu vực trọng yếu. Ở lại Phnom Penh khoảng 5–7 ngày, đơn vị tôi được tách thành ba hướng:

Hai hướng tiếp tục ở Campuchia đánh Pôn Pốt

Tôi trở về nước để thành lập đơn vị mới, giữ cương vị Chủ nhiệm xe Trung đoàn 450, Quân đoàn 29, Quân khu 2

Giai đoạn cuối trong quân ngũ

Những năm cuối thập niên 80, tôi lần lượt đảm nhiệm:

Phó Chủ nhiệm rồi Chủ nhiệm kỹ thuật Trung đoàn

Từ 1990, Chủ nhiệm kỹ thuật Trung đoàn 192, Sư đoàn 355, Quân khu 2

Nhiệm vụ chủ yếu là bảo đảm kỹ thuật – xe, pháo, khí tài, đạn dược – sẵn sàng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Chỉ có Tiểu đoàn 3 trực tiếp chiến đấu tại mặt trận Hà Tuyên.

Tháng 5 năm 1992, khi quân đội tinh giản biên chế, tôi trở về hưu trí theo chế độ. Khép lại một chặng đường dài hơn 20 năm binh nghiệp.

Lời kết – Điều còn lại sau chiến tranh

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi vẫn nhớ rõ những câu chuyện, từng khuôn mặt, những người đã đi cùng tôi qua mưa bom bão đạn Trường Sơn, qua chiến trường miền Đông, qua đất nước Chùa Tháp còn rực lửa. Nhiều người đã nằm lại mãi mãi. Còn tôi, có lẽ chỉ may mắn hơn họ một chút.

Chiến tranh dạy tôi nhiều điều: về lòng can đảm, sự hy sinh, về tình đồng chí, và về giá trị của hòa bình hôm nay. Tuổi trẻ của chúng tôi được gửi gắm vào những cung đường, những bánh xe pháo, những trận đánh và cả những mất mát không thể bù đắp.

Và nếu có điều gì khiến tôi tự hào nhất, thì đó là:

Tôi đã sống trọn vẹn những năm tháng của mình trong màu áo lính, vì Tổ quốc và vì những người tôi yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn