Cựu chiến binh

HỒI ỨC TRONG NGỤC TỐI - CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN

HỒI ỨC TRONG NGỤC TỐI -CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN

Lào Cai12/01/2026Hoàng Văn Thong (Đoàn thanh niên xã khánh hào)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỒI ỨC TRONG NGỤC TỐI - CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN

Tôi là Hoàng Văn Thông, sinh ngày 10 tháng 9 năm 1937. Cuộc đời người lính của tôi gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Sau khi tham gia và trải qua vài trận chiến đầu tiên, tôi được bổ sung về lực lượng thông tin của Đại đội 4, thuộc Quân khu Việt Bắc. Nhiệm vụ của tôi là nối và giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Đường dây thông tin là mạch máu của trận địa, chỉ cần đứt liên lạc, cả đơn vị có thể rơi vào thế bị động, thậm chí hy sinh.

Từ năm 1969 đến năm 1972, tôi cùng đồng đội hành quân liên tục trong rừng sâu, vượt suối, bám địa bàn, vừa tránh máy bay trinh sát, vừa lần từng mét dây trong mưa bom bão đạn. Có những đêm mưa rừng tầm tã, tay run vì lạnh, bụng đói cồn cào, nhưng chúng tôi vẫn phải lần mò nối cho bằng được từng đoạn dây bị bom đạn cắt đứt.

Tháng 11 năm ấy, trong một lần đang thực hiện nhiệm vụ nối lại đường dây thông tin để phục vụ trận phục kích, tôi không may rơi vào tay lính ngụy. Khoảnh khắc bị bắt, tôi hiểu rằng mình đã bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến không có súng đạn, nhưng tàn khốc không kém.

Chúng không hỏi tôi thuộc đơn vị nào, cũng không tra về cấp bậc hay chỉ huy. Chúng chỉ tìm mọi cách để bẻ gãy ý chí của tôi. Những câu hỏi kỳ quái được đưa ra, rồi ngay sau đó là đòn roi, dùi cui, tra tấn liên tiếp.

Chúng hỏi tôi:

— “Méo hay tròn?”

Tôi trả lời “tròn”, chúng liền bóp cho đến khi thành méo. Tôi nói “méo”, chúng lại bẻ cho thành tròn, vừa làm vừa cười man rợ. Mỗi câu trả lời đều kéo theo những trận đòn không dứt, đau đến tận xương tủy. Tôi hiểu rằng, dù trả lời thế nào, chúng cũng chỉ muốn hành hạ con người.

Tôi bị giam giữ và tra tấn suốt 11 ngày liền tại khu vực Thạch Giá – Chí Lăng – Chi Tôn. Những ngày đó, tôi sống trong đói khát, đau đớn và kiệt sức, nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Mình có thể chết, nhưng không được khai.”

Sau 11 ngày tra tấn, chúng bịt kín mắt tôi và áp giải ra biển. Tôi không biết mình đi đâu, chỉ nghe tiếng sóng, tiếng gió và tiếng xích kéo lê. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ sợ một điều: chúng sẽ ném tôi xuống biển, để rồi xác hòa tan vào sóng nước mênh mông.

Khi chiếc khăn bịt mắt được tháo ra, tôi mới biết mình đã bị đưa ra Côn Đảo – nơi mà anh em tù chính trị vẫn gọi là “địa ngục trần gian”. Tôi bị giam giữ suốt một năm trong những phòng giam chật hẹp, nóng bức, thiếu ăn, thiếu nước, bệnh tật rình rập từng ngày.

Trong suốt thời gian bị giam cầm, tôi không còn biết chính xác mình đã sống qua bao nhiêu ngày, bao nhiêu lần thoát chết. Chỉ biết rằng, mỗi sáng tỉnh dậy còn thấy mình thở được là thêm một ngày sống. Có lúc tưởng như không thể gắng thêm được nữa, nhưng rồi tôi lại tự nhủ: “Mình phải sống để còn trở về.”

Và cuối cùng, sau một năm nơi ngục tối, tôi được trao trả. Ngày trở về, thân thể tôi gầy rộc, đầy thương tích, nhưng ý chí thì không bao giờ khuất phục. Những gì tôi trải qua không chỉ là nỗi đau của riêng tôi, mà là một phần máu xương của cả một thế hệ đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng sóng biển Côn Đảo, tiếng roi vọt năm xưa. Nhưng trên tất cả, tôi tự hào vì mình đã sống trọn vẹn với lời thề người lính, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn