Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hồi ức Truông Bồn

Tác phẩm” (bài ký/hồi ức) kể lại những năm tháng chiến đấu của Nguyễn Trọng Đội – một thanh niên xung phong thuộc Đại đội 317 làm nhiệm vụ giữ giao thông tại Truông Bồn, nơi bị coi là điểm đánh phá ác liệt nhất ở Nghệ An năm 1968. Nội dung xoay quanh: 1. Khốc liệt của tọa độ lửa Truông Bồn Tác phẩm tái hiện mỗi ngày có hàng chục lượt máy bay địch thả bom xuống con đường chỉ dài hơn một cây số. Lực lượng TNXP phải lao vào san lấp hố bom, sửa đường ngay khi tiếng nổ còn vang để bảo đảm xe quân

Phú Thọ21/11/2025Lê Thị Thanh Hương (đoàn xã Hy Cương , tỉnh Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồi ức Truông Bồn

Năm 1968, Nguyễn Trọng Đội mới 18 tuổi, là một trong những thanh niên xung phong trẻ nhất của Đại đội 317 được cử về Truông Bồn – điểm nóng ác liệt bậc nhất ở Nghệ An. Truông Bồn chỉ dài khoảng một cây số, nhưng đối với chiến tranh, nơi đây là “tọa độ chết”: ngày nào cũng có hàng chục lượt máy bay thả bom và pháo kích dữ dội. Đất rung chuyển, cây rừng cháy sém, và khói lửa bao trùm bầu trời từ sáng sớm tới tối muộn.

Trọng Đội kể lại những ngày đầu khi vừa đến, cả tiểu đội bị choáng trước tiếng nổ, khói bụi và những cảnh tượng hãi hùng. Họ phải nhanh chóng học cách chạy thoát khi bom rơi gần, đào hầm trú ẩn trong thời gian ngắn nhất, nhưng vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ vá đường để xe quân sự kịp đi qua. Mỗi hố bom là một thử thách: san lấp nhanh, tránh bị trúng pháo sáng, tránh bom rơi tiếp… và không có bất kỳ sự chần chừ nào.

Một lần, vào đêm rạng sáng, khi cả tiểu đội đang vá một hố bom vừa nổ, pháo sáng bất ngờ rực lên. Tiếng gầm của phản lực xé toang bầu trời, khiến mọi người bật chạy vào hầm trú ẩn. Nhưng loạt bom trúng ngay miệng hầm, đất đá đổ sập như một dòng lũ, chôn vùi nhiều đồng đội. Khi Trọng Đội tỉnh dậy, nửa người còn bị đất đá vùi, anh nghe tiếng kêu cứu yếu ớt của một người bạn nằm bên cạnh, dần im bặt. Hình ảnh ấy khắc sâu vào tâm trí anh suốt đời.

Trận bom ấy lấy đi gần như toàn bộ những người làm chung với Trọng Đội, phần lớn chỉ mới 17–18 tuổi. Anh là một trong số ít sống sót. Những ngày tiếp theo, anh phải vừa làm nhiệm vụ vừa chịu nỗi sợ hãi dai dẳng: tiếng máy bay, tiếng nổ, tiếng bom – tất cả đều gợi lại ký ức tang thương ấy. Mỗi bước chân trên con đường Truông Bồn đều nhắc anh về những gương mặt trẻ đã nằm lại, những tiếng cười và những lời nói chưa kịp thốt ra.

Dù trải qua nỗi đau, Trọng Đội vẫn ghi nhớ từng khoảnh khắc nhỏ nhoi ấm áp: lần một gia đình dân làng âm thầm mang ra bát cháo nóng cho các chiến sĩ, hay những lời động viên giản dị của các đồng đội khi mệt mỏi, đói khát. Những ký ức ấy như là điểm sáng hiếm hoi giữa bão lửa.

Sau chiến tranh, Trọng Đội trở về quê hương, nhưng không bao giờ quên Truông Bồn. Anh nhiều lần quay lại nơi này, thắp hương tưởng nhớ đồng đội. Với anh, cuộc đời mình chính là phần đời còn lại của những người bạn đã nằm lại. Anh thường nói:
“Tôi sống được là sống thay phần đời của các bạn tôi.”

Câu chuyện của Nguyễn Trọng Đội không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là bức chân dung sống động về nỗi đau, hy sinh và lòng quả cảm của một thế hệ thanh niên xung phong tại Truông Bồn – một trong những “tọa độ chết” trong thời hoa lửa. Nó cho thấy chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là những ký ức và những con người phải mang theo nỗi mất mát suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức Truông Bồn | Câu chuyện thời hoa lửa