HỒI ỨC TỪ THÔN CẨM LA – MÃI TỰ HÀO LÀ MỘT PHẦN CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ông Nguyễn Văn Khang, sinh năm 1955, người con của thôn Cẩm La, xã Cẩm Ninh, huyện Ân Thi, (nay là xã Nguyễn Trãi) tỉnh Hưng Yên. Là một chứng nhân của những ngày tháng giải phóng Tây Nguyên tiến tới chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975

(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Khang)
Tôi là Nguyễn Văn Khang, sinh năm 1955, người con của thôn Cẩm La, xã Cẩm Ninh, huyện Ân Thi, (nay là xã Nguyễn Trãi) tỉnh Hưng Yên. Nay tóc đã bạc, lưng đã còng đôi chút vì tuổi tác, nhưng mỗi lần nhắc về những tháng năm chiến đấu, trong lòng tôi lại bừng lên một niềm tự hào khó tả—niềm tự hào của người lính được sống và cống hiến trong thời khắc quyết định của dân tộc.
Tôi nhập ngũ ngày 13 tháng 3 năm 1975, tại Quân khu 5. Khi ấy, tôi mới tròn đôi mươi—tuổi đẹp nhất của đời người. Lá thư gọi nhập ngũ đến trong lúc cả nước đang hướng về chiến dịch Tây Nguyên, và nhiệm vụ của tôi cùng đồng đội là tham gia tăng cường lực lượng để giải phóng Đăk Lăk và toàn bộ khu vực Tây Nguyên, mở đường cho đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.
Ngày chia tay quê nhà, mẹ nắm tay tôi thật chặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn vẫn kiên cường: “Con đi lần này, vì Tổ quốc, vì tương lai. Cả nhà chờ con về.” Tôi chỉ biết gật đầu, lòng quyết tâm mà cũng nghẹn ngào.
Hành quân vào Tây Nguyên, tôi không bao giờ quên được cảm giác đất đỏ bazan dính chặt vào đôi dép cao su, những cánh rừng đại ngàn mịt mù sương sớm, và tiếng gió thổi qua từng tán cây như những lời động viên thầm lặng. Chúng tôi—những người lính trẻ từ mọi miền Tổ quốc—cùng bước đi dưới chung một lá cờ, chung một lý tưởng.
Những ngày chiến đấu ở Đăk Lăk thật khốc liệt. Bom đạn có thể cày xới mặt đất, nhưng không thể lung lay ý chí của người lính Việt Nam. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt đồng đội trước giờ xung phong—mạnh mẽ, quyết liệt, nhưng cũng tràn đầy yêu thương và trách nhiệm. Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì mệnh lệnh, mà vì đất nước này, vì nhân dân đang mong chờ từng giờ.
Khi Tây Nguyên được giải phóng, tôi đứng trên cao nguyên gió lộng, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay rực rỡ. Trong tim tôi vang lên một niềm hạnh phúc khó tả: chúng tôi đã góp một phần sức mình vào cuộc chiến vĩ đại của dân tộc. Và từ chiến thắng ấy, cả nước như trỗi dậy mạnh mẽ, tiến nhanh về Sài Gòn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước vào ngày 30/4 lịch sử.
Giờ đây, khi nhớ lại, tôi luôn coi quãng đời người lính là tài sản quý giá nhất. Đó là thời khắc chúng tôi sống hết mình, yêu thương hết mình, dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc. Dẫu vết thương năm xưa đã lành, nhưng ký ức vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Tôi tự hào vì mình là một người lính—một chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Và tôi càng tự hào hơn vì được sống trong thời đại mà cả dân tộc chung một nhịp đập, chung một khát vọng độc lập, tự do.
Giờ đây, sống cùng làng xóm trong thôn Cẩm La yên bình, nhìn lũ trẻ nô đùa, tôi lại nghĩ: Những gì chúng tôi đã trải qua, đã chiến đấu, cũng chỉ để đất nước này có được những ngày bình yên như thế.


