Hồi ức về kháng chiến chống pháp
Ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chính thức đọc lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến chống Pháp. Từ đó đến nay đã hơn 70 năm trôi qua, nhưng hồi ức về những năm tháng ấy vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ của những người hoạt động cách mạng trong thời kỳ ấy. Ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chính thức đọc lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến chống Pháp. Từ đó đến nay đã hơn 70 năm trôi qua, nhưng hồi ức về những năm tháng ấy vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ của những người hoạt động các
Công tác tuyên truyền không kém hiểm nguy
Một lần nữa, chúng tôi lại gặp mặt nhà văn lão thành cách mạng Nông Viết Toại- người đã trải qua 02 cuộc kháng chiến với những hoạt động tích cực trong công tác tuyên truyền. Khi chúng tôi nhắc đến kháng chiến chống pháp từ năm 1946, ông bồi hồi nhớ lại hồi ức về thời kỳ “non trẻ”. Khi ấy, ông mới hơn 20 tuổi, tham gia hoạt động cách mạng và đối mặt với nhiều tình huống nguy hiểm.
Đó lần ông cũng 02 người cộng sự đi từ cơ quan về Ty Thông tin để họp, trên đường đi ba anh em đã cẩn thận chọn đường rừng và tránh giờ cao điểm, tuy nhiên, khi trời đã xế chiều vừa đói vừa mệt, đến một lối rẽ vào ngôi làng nhỏ; nhóm của ông phân vân giữa việc tiếp tục men đường rừng, nhưng cũng muốn vào làng nghỉ ngơi, ăn uống. Sau một hồi đắn đo, mọi người thống nhất tiếp tục đi theo rừng để an toàn; vô tình lúc ấy họ lại gặp một đôi vợ chồng gánh đồ đi vào làng. Khi vừa quay lưng rẽ đường rừng được 10m, bỗng tiếng súng nổ với tiếng kêu của người vợ vọng lại phía sau; thế là cả 3 lấy hết sức bình sinh lao thật nhanh lên rừng, vừa chạy vừa sợ hãi, phải cúi thật thấp khi theo sau là tiếng đạn xuyên qua lá cây từng tràng dài.
Lần thứ 2 cũng là khi ông đi công tác ở cơ sở. Lần này, ông dừng chân ở Bản Mạch (thị trấn Nà Phặc, huyện Ngân Sơn), tại nhà của anh Hứa Vĩnh Tuệ, sau bữa cơm chiều, ông tiếp tục lên đường. Vừa đi ra đến cổng làng, cách phía trước vài bước chân đã xuất hiện quân địch, bọn chúng ập vào tìm bắn người của ta. Tình huống quá bất ngờ khiến một anh công an thôn bị bắn vào chân nhưng cũng may mắn chạy trốn kịp thời. Bản thân ông lúc bấy giờ thực sự mất phương hướng khi chỉ biết men theo những phiến đá, lẩn trốn thật nhanh vào trong núi, may mắn là bọn chúng không đuổi theo nên ông một lần nữa thoát chết trong gang tấc.
“ Nói về thời kỳ hoạt động cách mạng thì nhiều tình huống “hú vía” lắm, nhưng việc ấy không đáng sợ bằng cảm giác bất lực khi chứng kiến cảnh đồng bào vô tội bị sát hại. Thế nên chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi hay có ý định dừng lại, gian khổ, vất và hiểm nguy nhưng vẫn thấy mình may mắn khi được ngồi ở đây, sống giữa tự do, độc lập…” ông Nông Viết Toại nghẹn ngào.


