Bài viết

Hồi ức về liệt sĩ Lương Quốc Tuấn

Hưng Yên12/12/2025Vũ Giáng Hương (Trường THCS Đông Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết: Vũ Giáng Hương

Học sinh lớp: 9A - Trường THCS Đông Hải

Nhân vật: Lương Quốc Tuấn

Quê quán: Thôn Am Vi, xã Đông Hải (nay là xã Đông Hải, tỉnh Hưng Yên)

BÀI VIẾT

Chào các bạn, mình là Giáng Hương. Mình đang học lớp 9. Đã nhiều năm qua đi kể từ khi đất nước chìm trong đau thương bom đạn, ấy thế mà những lửa địch sao có thể dập tắt lửa trong tim ta, khi những thiết tha nghĩa tình vẫn sáng ngời còn mãi.

"Ngày ấy đã lâu rồi

Các anh đi, xóm làng tôi còn nhớ mãi

Các anh đi bao giờ trở lại

Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong"

Chiến tranh đã qua đi nhưng kí ức về một thời bom rơi đạn nổ, về một thời hoa lửa vẫn còn đó, những năm tháng có chàng trai, cô gái lứa đôi mươi, giữ lại giấy bút, xách ba lô lên ra chiến trận để bảo vệ tổ quốc. Bạn biết không, chiến tranh không chỉ lấy đi tính mạng người ta yêu thương mà nó còn để lại vết sẹo dài cho những người ở lại. Tôi đã được chứng kiến điều ấy vô số lần nhưng chưa bao giờ tôi xúc động đến thế. Có một câu chuyện tôi đã cất giấu trong tim từ rất lâu về trước, ngày hôm nay lại có dịp kể cho các bạn nghe.

Mỗi khi tết đến xuân về điều bạn nhớ nhất là gì, với tôi đó là chiếc bàn thờ nghi ngút khói của bá. Tôi nhớ ngày ấy có dịp rảnh về thăm bá nuôi những ngày tết, rồi được nghe mọi người kể về chuyện tình của bá với chồng. Người ta kể về chuyện tình của bá đẹp lắm. Năm ấy: "Bá yêu chàng trai làng bên, ông ấy mang cái nét non tơ thuở 20 yêu bá say đắm. Bá với ông yêu nhau giản dị lắm chẳng có gì làm quà. Lúc ấy bá còn trẻ, còn đẹp, cái tuổi xuân mơn mởn bá trao hết tình cảm cho ông, bá làm bà đỡ ở trạm y tế xã, tình cờ thế nào lại gặp được rồi quen nhau. Họ cưới rồi yêu nhau say đắm. Nhưng ở với nhau không được bao lâu thì ông phải đi tòng quân đánh giặc. Ngày đi ông bịn rịn, ông thương bá, lại có dặn bá chờ ông về. Thuận theo tiếng gọi của tổ quốc ông lên đường khi mới đôi mươi để lại bá chơi vơi một mình".

Đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất của bá, cái nỗi nhớ ông cứ vực trào trong tim, nhiều lần ông gửi thư về cho bá báo bình an và ông cũng có kể kĩ về chiến trận bên ấy.

"Gửi em, Bà nó à tôi ở đây - Anh ở bên này báo bình an chiến trận bên còn khốc liệt lắm. Anh ở đây làm giao thư công việc thuận lợi trộm vía không có gì khó khăn cả. Em ở nhà có ăn uống đầy đủ không? Có khoẻ không...... Anh thương em. Chồng của em".

Đó là bức thư đầu tiên ông gửi cho bá từ chiến trường. Sau đó, ông Bá vui, mà lấy làm mừng cho ông. Bá tôi kể: "Hồi ấy quen ông vốn là người hoạt bát nhanh nhẹn, có khiếu hài hước nên trong thư ông gửi chẳng bao giờ thiếu chuyện chọc bá cười. Ông ít khi than thở, bởi có lẽ rằng sợ bá lo và ông còn bởi tính cách mạnh mẽ, dũng cảm, kiên cường của ông."

Nhưng rồi điều không may xảy ra, những bức thư ông gửi cứ ngày một ít dần, ít dần. Và không lâu sau, ông không còn gửi thư về một lần nào nữa. Bá lo lắm, rồi ngày ấy cũng tới, chiến tranh kết thúc. Khi chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng, trên lớp lớp người trở về trong ngày giải phóng bá lo tìm bóng dáng người chồng của mình. Đau đớn thay người ta trả lại ông với thân xác không còn lành lặn, bá khóc nấc lên không thành tiếng. Đồng đội của ông kể: "Đồng chí Lương Quốc Tuấn ra đi trên vì trúng đạn của giặc. Khi ông dũng cảm chạy, miệt mài chạy giao những phong thư quan trọng đến tay những vị chỉ huy đội 405. Không may bị giặc bắt gặp, chúng tàn nhẫn xả đạn vào người ông". Biết rằng mình không qua khỏi ông cố đẩy đồng đội, thúc giục họ chạy nhanh về phía trước, đừng lo cho mình.

Trên cơ thể ông chẳng còn chỗ nào lành lặn, quần áo lấm lem, bụi bẩn. Khuôn mặt thanh tú chỉ còn lại nỗi thống khổ do chiến tranh tàn phá. Có nhiều lúc tôi thấy bá thẫn thờ nhìn ảnh của ông mà buồn. Nhiều lần tôi hỏi bá vì tò mò: "Bá ơi, ông mất rồi bá có từng nghĩ tới chuyện tái hôn không?". Bá bảo với tôi: "Bá chỉ yêu ông thôi, làm sao lấy ai được nữa hả con. Với bá ông là người tuyệt vời nhất, ông dũng cảm kiên cường, thương bá yêu thương hết mực, nỗi đau ông ra đi là quá lớn khiến bá không thể nguôi ngoai. Thế là bá cứ ở vậy rồi già không lấy chồng, không sinh con".

Các bạn ạ, cho đến bây giờ mỗi khi đến tết tôi vẫn không khỏi cảm thấy nhói lòng xót xa khi nhìn thấy hình ảnh chiếc bàn thờ nghi ngút khói của bá. Chiến tranh đã lấy đi tuổi xuân, tính mạng, những hạnh phúc ấm no vốn có của người chiến sĩ kiên trung bất khuất ấy. Để cho đất nước có ngày nở hoa, độc lập cha anh ta đã phải đổ mồ hôi nước mắt thậm chí là cả máu. Bởi vậy tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần phải có trách nhiệm giữ gìn nền hòa bình độc lập ấy, phát triển tiếp bước cha anh xây dựng một xã hội công bằng, văn minh, dân chủ như lời Bác Hồ từng mong ước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức về liệt sĩ Lương Quốc Tuấn | Câu chuyện thời hoa lửa