Hồi ức về một thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Kiểm
Hồi ức về một thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Kiểm
Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, có những con người vẫn lặng lẽ giữ gìn ký ức của một thời đạn bom. Ông Nguyễn Văn Kiểm là một người như thế. Từng là người lính chiến đấu oanh liệt tại Cầu Kinh, nay ông dành trọn tâm sức để chăm nom khu di tích lịch sử nơi gắn với bao kỷ niệm máu lửa.
Ông sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc, nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh. Khi còn trẻ, ông tham gia kháng chiến, là chiến sĩ Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Năm 1967, ông cùng đơn vị tham gia trận chiến kéo dài 45 ngày đêm tại khu vực Cầu Kinh.
Kẻ thù sử dụng máy bay, tàu chiến, pháo binh hòng tiêu diệt lực lượng ta. Trước làn mưa bom bão đạn, ông và đồng đội vẫn gan dạ chiến đấu. Nhiều trận đánh quyết liệt đã diễn ra, quân ta tiêu diệt nhiều sinh lực địch, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu chiến.
Điều ông nhớ mãi là lần người đồng đội Tám Nghĩa bị trúng đạn. Nghĩ bạn đã hy sinh, ông lao ra cứu và bị thương nặng ở tay trái. Sau đó, thật kỳ diệu khi ông gặp lại Tám Nghĩa tại trạm y tế. Cuộc gặp ấy là niềm vui hiếm hoi giữa chiến tranh tàn khốc.
Năm 1970, ông tiếp tục bị thương nặng và mất cánh tay phải. Dù trở thành thương binh nặng, ông vẫn không gục ngã. Trong lòng ông luôn đau đáu hình ảnh những đồng đội trẻ tuổi đã mãi nằm lại chiến trường.
Hòa bình lập lại, ông Kiểm mỗi ngày đều đến khu di tích Cầu Kinh để quét dọn, chăm cây, thắp nhang tri ân đồng đội. Trước khi nơi đây được xây dựng thành khu di tích, ông đã tự lập miếu thờ liệt sĩ. Từ năm 2013, ông tình nguyện trông coi nơi này như một trách nhiệm thiêng liêng.
Ông là người sống chân thành, nghĩa tình và thủy chung. Ông nói rằng mình làm việc không vì tiền mà vì niềm vui được nhớ về đồng đội. Mỗi lần kể chuyện chiến trường, ông đầy khí phách. Nhưng khi nhắc đến những người đã khuất, ông không giấu được nghẹn ngào.
Ông Nguyễn Văn Kiểm là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và tình đồng đội. Ông xứng đáng là tấm gương để thế hệ trẻ học tập, biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ công lao của cha anh.



