Bài viết

Hòm Thư Bọng Cây Và Cuốn Sổ Tay Bìa Đỏ (3)

Quảng Ninh17/07/2026Phóng tác dựa trên bối cảnh lịch sử thời kháng chiến (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nam là lính trinh sát pháo binh, còn Hoa là nữ giao liên dẫn đường. Dù cùng hoạt động trên một tuyến rừng, hai người ở hai đơn vị khác nhau, nhịp độ hành quân cứ cuốn họ đi nên số lần gặp gỡ chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Họ có một "bưu điện" bí mật: đó là bọng của một cây chò chỉ cổ thụ nằm gần con suối cạn, nơi cả hai đơn vị thỉnh thoảng ghé lấy nước. Mỗi lần đi ngang qua, Nam lại giấu vào đó một nhành phong lan rừng, một nụ hoa dại, hay một mẩu giấy ghi vội vài dòng thơ. Còn Hoa, cô thường để lại những viên thuốc chống sốt rét tiết kiệm được, một dúm muối vừng, hay chỉ là dòng chữ ngắn ngủi: "Em vẫn bình an, anh giữ gìn sức khỏe nhé."

Giữa những trận bom B52 cày nát núi rừng, bọng cây ấy là niềm an ủi, là "khoảng trời hòa bình" duy nhất của hai người trẻ tuổi. Nam đã hứa rằng, khi đất nước thống nhất, anh sẽ tặng Hoa một món quà đặc biệt mà anh luôn mang theo bên mình: một cuốn sổ tay bìa đỏ ghi chép những bài thơ anh viết riêng cho cô.

Một ngày cuối tháng 7, đơn vị của Hoa nhận được tin tình báo khẩn: một tiểu đoàn địch sắp nhảy dù xuống đúng tọa độ mà đơn vị pháo binh của Nam đang đóng quân. Hệ thống thông tin liên lạc bị đứt do bom từ trường. Không chần chừ, Hoa tình nguyện cắt rừng mang mật lệnh báo tin.

Đường đi bị pháo bầy bắn phá ác liệt. Khi đến gần khu vực cây chò chỉ, Hoa bị thương nặng bởi mảnh pháo văng. Biết mình không thể đi tiếp đến tận trận địa của Nam, cô dùng chút sức lực cuối cùng lết đến gốc chò chỉ.

Hai ngày sau, sau khi đơn vị của Nam đánh lùi được đợt tiến công của địch (nhờ một tổ trinh sát khác phát hiện kịp thời), Nam quay lại con suối để tìm nước. Trái tim anh thắt lại khi thấy cây chò chỉ đã bị phạt ngang thân bởi bom đạn. Dưới gốc cây là một nấm mồ đất nhỏ mới đắp của lực lượng thanh niên xung phong đi ngang qua để lại.

Nam lao đến phần bọng cây còn sót lại cháy sém. Trong đó, anh tìm thấy cuốn sổ tay bìa đỏ của chính mình. Có lẽ Hoa đã tìm thấy nó khi Nam đánh rơi trong lần hành quân trước. Trên trang giấy mở sẵn, có vết máu đã khô đen và những dòng chữ ngoệch ngoạc viết vội:

"Địch nhảy dù hướng Tây. Trận địa lộ rồi. Anh cẩn thận nhé... Sổ của anh, em trả lại. Hẹn anh ngày thống nhất ở quê mình..."

Hoa đã dùng hơi thở cuối cùng để cố gắng gửi đi lời cảnh báo và cả lời từ biệt. Cuốn sổ tay ấy Nam mang theo suốt cuộc đời, qua những năm tháng hòa bình, như một minh chứng cho một tình yêu chưa kịp nói lời thề hẹn nhưng đã hóa thành bất tử giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn