Cựu chiến binh

“Hơn 10 năm trong quân ngũ” – lời kể của ông Đinh Ngọc Tin

Lào Cai13/04/2026Tuổi trẻ xã Bảo Thắng (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1939, nhập ngũ tháng 1 năm 1964.

Lúc đó tôi cũng không còn trẻ như mấy thanh niên mới lớn nữa, nên khi đi bộ đội là xác định rất rõ: đi là đi lâu dài, đi là chấp nhận gian khổ. Không ai nghĩ chuyện vài năm rồi về.

Những ngày đầu vào đơn vị thì cũng như mọi người thôi, phải học lại từ đầu. Tập điều lệnh, tập mang vác, tập hành quân. Lúc đầu chưa quen thì thấy mệt, nhưng rồi dần dần thành nếp.

Sau thời gian huấn luyện thì bắt đầu đi thực tế. Hồi đó hành quân nhiều lắm, đi liên tục, có khi cả ngày không nghỉ. Đường rừng khó đi, đồ đạc thì nặng, nhưng anh em vẫn bám đơn vị. Mệt thì nghỉ ven đường một lúc rồi lại đi tiếp.

Thời gian đầu còn bỡ ngỡ, nhưng càng về sau thì càng quen. Sống trong quân ngũ lâu rồi, cái gì cũng thành kỷ luật. Đến giờ là dậy, đến giờ là làm việc, không ai phải nhắc.

Những năm sau đó là quãng thời gian dài nhất. Đi hết nơi này đến nơi khác, làm nhiều nhiệm vụ khác nhau. Có lúc căng thẳng, có lúc đỡ hơn, nhưng nói chung là lúc nào cũng phải sẵn sàng.

Ăn uống thì thiếu thốn, có gì ăn nấy. Nhiều hôm ăn vội cho xong để còn làm việc. Nhưng được cái anh em sống với nhau tình cảm, có gì cũng chia nhau. Có lúc chỉ cần một câu động viên thôi cũng thấy nhẹ người hơn.

Ở trong quân ngũ lâu, tôi thấy mình thay đổi nhiều. Trước thì còn nghĩ cho bản thân, nhưng sau này quen rồi thì nghĩ cho tập thể nhiều hơn. Làm gì cũng phải nhìn vào đơn vị, không còn như trước nữa.

Tôi đi bộ đội từ năm 1964 đến tận năm 1975. Hơn 10 năm chứ không ít. Nhiều khi nghĩ lại cũng thấy nhanh, nhưng lúc đang ở trong đó thì thấy dài lắm.

Đến năm 1975, khi nghe tin đất nước giải phóng, ai cũng vui. Nhưng vui thì vui, vẫn có nhiều suy nghĩ. Vì mình biết để có ngày đó thì không đơn giản.

Tháng 4 năm 1975, tôi xuất ngũ.

Ngày rời đơn vị cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt. Chỉ thấy như mình vừa đi hết một chặng đường dài.

Sau này về cuộc sống bình thường, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ lại những năm tháng đó. Không phải nhớ cái gì lớn lao, mà là những cái rất bình thường: những ngày hành quân, những bữa cơm, những người đã từng sống cùng mình.

Hơn 10 năm trong quân ngũ, vất vả thì có, nhưng tôi không thấy tiếc.

Vì đó là quãng đời mà mình đã sống hết trách nhiệm của một người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Hơn 10 năm trong quân ngũ” – lời kể của ông Đinh Ngọc Tin | Câu chuyện thời hoa lửa