Hơn 100 viên đạn và tấm lòng kiên trung của anh Vừ A Dính
Khoảnh khắc anh Vừ A Dính sa vào tay giặc giữa buổi sáng sương mù mịt mùng ở Pú Nhung là một trang sử vô cùng bi tráng. Khi ấy, anh vừa gặp mẹ và mang trên lưng hơn 100 viên đạn để tiếp tế cho bộ đội. Đối mặt với những họng súng đen ngòm của bọn lính Tây vây ráp, với tang vật rành rành trên lưng, cậu thiếu niên nhỏ bé ấy không hề hoảng hốt hay van xin. Mặc cho giặc gầm rít, tra khảo hòng tìm ra tung tích của các cán bộ, Vừ A Dính chỉ đáp lại bằng một thái độ thản nhiên và câu nói dứt khoát: “Không biết”. Hơn 100 viên đạn trĩu nặng trên vai anh là sức nặng của lòng căm thù giặc, là niềm tin yêu tuyệt đối dành cho cách mạng mà gia đình anh đã đánh đổi bằng cả tính mạng. Khí phách hiên ngang của anh Vừ A Dính trước lằn ranh sinh tử khiến lứa tuổi đội viên chúng em vô cùng bái phục. Anh đã dạy em bài học về sự trung thực, lòng dũng cảm bảo vệ bí mật và kiên quyết không thỏa hiệp với cái ác, dù trong bất kỳ hoàn cảnh hiểm nghèo nào.



