HƠN 25 NĂM ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI
HƠN 25 NĂM ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI
HƠN 25 NĂM ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI
Chiến tranh biên giới đã lùi xa.
Nhưng với những người từng chiến đấu ở Vị Xuyên, ký ức ấy chưa bao giờ biến mất.
Cựu chiến binh Nguyễn Quang Tuệ là một thương binh nặng.
Chiến tranh để lại trên cơ thể ông những thương tích suốt đời.
Nhưng điều khiến ông day dứt nhất không phải những vết thương của chính mình.
Đó là những người đồng đội vẫn nằm đâu đó giữa núi rừng Vị Xuyên.
Hơn 25 năm, ông nhiều lần trở lại chiến trường xưa.
Có những chuyến đi phải chống chân giả.
Có những con đường phải băng rừng.
Có những vách núi phải vượt qua bằng sức lực của một người thương binh.
Nhưng ông vẫn đi.
Ông nhớ tên đồng đội.
Nhớ đơn vị.
Nhớ những trận đánh.
Nhớ từng khu vực mà ngày ấy họ từng đóng quân.
Có người ông biết chắc đã hy sinh.
Có người chỉ biết rằng họ mất tích sau một trận pháo kích.
Có người đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt.
Mỗi lần trở lại, ông mang theo một hy vọng.
Hy vọng tìm được đồng đội.
Hy vọng đưa họ trở về với gia đình.
Có người hỏi:
“Anh đã trở về rồi, tại sao vẫn phải đi?”
Có lẽ câu trả lời rất đơn giản:
Bởi ông không thể quên.
Người lính trở về mang theo ký ức về những người đã nằm lại.
Và khi còn có thể đi, ông muốn đi thay phần của những người không thể trở về.



