Thân nhân liệt sĩ, người có công

Hơn 42 năm giữ trọn lời hứa với người chồng liệt sĩ

Lào Cai03/08/2026Đoàn Thanh niên Công an tỉnh Lào Cai (Đoàn Công an tỉnh Lào Cai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hơn 42 năm giữ trọn lời hứa với người chồng liệt sĩ

hân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), câu chuyện về bà Vũ Thị Thường, thôn 8, xã Lục Yên, tỉnh Lào Cai - người vợ của liệt sĩ Nguyễn Văn Tuấn - là một câu chuyện xúc động về sự hy sinh thầm lặng, lòng thủy chung son sắt và nghĩa tình sâu nặng. Hơn 42 năm kể từ ngày người chồng nằm lại nơi chiến trường Vị Xuyên, bà đã hai lần chủ động nhường phần hỗ trợ của gia đình cho những người có hoàn cảnh khó khăn hơn.

Cuộc đời bà Vũ Thị Thường gắn liền với những năm tháng chiến tranh và hậu phương đầy gian khó. Bà và người lính Nguyễn Văn Tuấn chỉ có 13 tháng 6 ngày chung sống bên nhau. Ngày 16/2/1984, ông lên đường thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Vị Xuyên, mang theo lời hẹn trở về, san nền và dựng căn nhà cho vợ con. Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi không thành hiện thực. Chỉ sau 3 tháng chia tay, người chồng, người cha trẻ đã hy sinh, để lại người vợ mới 20 tuổi cùng cô con gái nhỏ còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương của cha.
Từ ngày chồng hy sinh, bà Thường một mình nuôi con, gánh vác gia đình và âm thầm vượt qua những năm tháng thiếu thốn, khó khăn. Nỗi đau mất mát không thể diễn tả bằng lời, nhưng bà chưa bao giờ để hoàn cảnh làm mình khuất phục. Bà luôn tự nhủ phải mạnh mẽ để nuôi con khôn lớn, như một cách để tiếp tục thực hiện những điều người chồng đã gửi gắm trước lúc lên đường.

Trong hành trình hơn bốn thập kỷ ấy, câu chuyện về hai lần bà Thường nhường suất hỗ trợ khiến nhiều người cảm phục.

Lần thứ nhất, trong những năm đầu sau khi chồng hy sinh, khi cán bộ Phòng Thương binh và Xã hội huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái cũ, hỏi về người được hưởng chế độ đối với gia đình liệt sĩ, bà đã chủ động đề nghị chuyển phần chế độ cho bố mẹ chồng. Khi ấy, bà còn trẻ, còn sức lao động và có thể tự lo cho cuộc sống, trong khi cha mẹ chồng tuổi đã cao, cần được chăm sóc, phụng dưỡng. Sự lựa chọn ấy xuất phát từ suy nghĩ giản dị nhưng đầy nghĩa tình của một người con dâu: dành sự quan tâm, chăm lo của Nhà nước cho những người đã tuổi cao, sức yếu và cũng là những người chịu mất mát khi người con trai hy sinh vì Tổ quốc.

Nhiều năm sau, khi căn nhà tình nghĩa được trao tặng cho hai mẹ con bà trước đây đã xuống cấp, địa phương có chủ trương hỗ trợ xây dựng nhà mới cho các hộ còn khó khăn, bà Thường lại một lần nữa xin nhường suất hỗ trợ của gia đình mình cho hộ khác.

Bà bảo, căn nhà hiện tại dù đã cũ nhưng vẫn có thể ở được; bản thân bà vẫn còn sức khỏe, cuộc sống hiện nay đã ổn định, trong khi ngoài kia còn nhiều gia đình khó khăn hơn, cần được hỗ trợ hơn. Với bà, những năm qua gia đình luôn nhận được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương và bà con làng xóm, nhất là vào những dịp lễ, Tết và Ngày Thương binh - Liệt sĩ. Chính vì vậy, nếu có thể nhường lại sự hỗ trợ cho một hoàn cảnh khó khăn hơn, bà sẵn lòng.

Hai lần nhường suất hỗ trợ, ở hai thời điểm khác nhau của cuộc đời, nhưng đều thể hiện một tấm lòng nhất quán: biết sẻ chia, biết nghĩ cho người khác và luôn trân trọng sự quan tâm của Đảng, Nhà nước đối với gia đình người có công. Đó cũng là biểu hiện đẹp của tinh thần tương thân tương ái, của truyền thống nhân nghĩa được vun đắp qua nhiều thế hệ.

Thời gian đã làm dịu đi những đau thương, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về người chồng đã hy sinh. Những kỷ vật ít ỏi còn lại như chiếc khăn quàng cổ ông gửi từ chiến trường, mảnh đạn pháo từng găm vào gáy khiến ông hy sinh hay tấm di ảnh được bà nâng niu suốt hơn 42 năm đều được gìn giữ cẩn thận. Những lá thư ông từng gửi về, dù đã bị mưa gió làm nhòe và mục nát, nhưng những lời hỏi thăm về con, về gia đình vẫn còn nguyên trong ký ức người vợ.

Niềm an ủi lớn nhất với bà Thường hôm nay là phần mộ của liệt sĩ Nguyễn Văn Tuấn đã được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ xã Lục Yên. Bản thân bà cũng được địa phương giao nhiệm vụ quản trang. Mỗi ngày, bên cạnh công việc chăm sóc, vệ sinh nghĩa trang, bà lại có thêm một khoảng thời gian được ở gần người chồng đã xa cách hơn bốn thập kỷ.

Bà vẫn thường trò chuyện với ông như thể người thân yêu ấy chưa bao giờ rời xa. Bà nói với ông rằng, giờ đây các con, các cháu đã trưởng thành, gia đình đã có cuộc sống ổn định, bà vẫn khỏe mạnh và không còn phải một mình như những năm tháng trước. Bà muốn ông yên tâm, bởi những điều ông từng gửi gắm trước lúc lên đường, bà đã cố gắng thực hiện bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn