Hơn 60 năm chờ đợi, Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lang “gặp lại” người con trai qua bức di ảnh
Hơn 60 năm kể từ ngày người con trai duy nhất hy sinh, Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lang vẫn đau đáu một mong ước: được một lần nhìn thấy hình hài người con đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Ngày 15/7, mong ước ấy phần nào được khỏa lấp khi bức chân dung liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ được phục dựng từ những ký ức và tư liệu ít ỏi, trao tận tay người mẹ đã bước sang tuổi 105. Cùng với di ảnh người con, mẹ cũng được đón nhận chân dung người chồng, liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi, như một cuộc đoàn tụ muộn màng sau hàng chục năm xa cách.

Trong căn nhà nhỏ của Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lang ở phường Hội An Tây, thành phố Đà Nẵng, không khí ngày hôm ấy trở nên đặc biệt lắng đọng. Báo Dân trí phối hợp với Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng trao tặng mẹ hai bức chân dung của chồng và con trai. Những bức ảnh do anh Dương Cao Thành, 35 tuổi, quê Phú Thọ, phục dựng và ủy quyền trao tặng.
Mẹ lại được nhìn thấy con sau hơn 60 năm
Mẹ Ngô Thị Lang có chồng là liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi, hy sinh trong kháng chiến chống Pháp năm 1950. Người con trai duy nhất của mẹ, liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ, hy sinh năm 1965 tại chiến trường Núi Thành. Bản thân mẹ từng tham gia nuôi giấu cán bộ cách mạng trong những năm tháng chiến tranh.
Hơn 60 năm qua, nỗi đau lớn nhất trong lòng mẹ là chưa tìm được hài cốt người con trai duy nhất. Dù tuổi đã cao, mẹ vẫn luôn đau đáu mong một ngày có thể tìm thấy con, đưa con trở về với gia đình. Câu chuyện ấy từng được báo Dân trí đăng tải và nhận được sự quan tâm của nhiều người. Từ sự kết nối của các phóng viên, anh Dương Cao Thành đã nhận lời phục dựng chân dung hai liệt sĩ như một món quà tri ân dành tặng mẹ.
Khi bức chân dung được mở ra, mẹ Lang lặng người. Đôi mắt mẹ không rời khỏi những hình ảnh trước mặt. Rồi mẹ bật khóc, ôm bức chân dung người con vào lòng. Đôi bàn tay gầy guộc, in dấu thời gian khẽ vuốt lên khung ảnh, dừng thật lâu trên khuôn mặt người con trai trẻ trong bộ quân phục.
Với mẹ, đó không chỉ là một bức ảnh được phục dựng. Đó là hình bóng của người con đã rời xa mẹ từ hơn 60 năm trước, là người chồng đã hy sinh từ năm 1950. Những người thân yêu mà mẹ chỉ có thể gặp lại qua ký ức, nay như một lần nữa trở về trong căn nhà nhỏ, hiện hữu trước mắt mẹ.
Trong lần phục dựng này, chân dung liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi được giữ nguyên hình ảnh mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị theo mong muốn của gia đình. Ông Huỳnh Quang Thuyền, con trai liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi, xúc động cho biết bức ảnh rất giống cha khi còn trẻ. Từ đường nét khuôn mặt đến thần thái đều gợi lại hình ảnh người cha mà gia đình vẫn lưu giữ trong ký ức.
Còn chân dung liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ được tái hiện trong bộ quân phục giải phóng, với gương mặt trẻ trung, ánh mắt cương nghị của một người lính đang ở tuổi đôi mươi.
Theo lời kể của mẹ Lang, khoảng năm 1964, khi đang học đệ tam, tương đương lớp 10 ngày nay, anh Thợ lặng lẽ viết đơn tình nguyện nhập ngũ mà không nói với gia đình. Chỉ một năm sau, người con trai ấy đã hy sinh tại chiến trường Núi Thành.
Hơn 60 năm trôi qua, mẹ Lang vẫn chưa thể tìm thấy hài cốt con trai. Có nguồn tin cho rằng liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ được an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam cũ, nhưng gia đình vẫn chưa xác định được chính xác vị trí phần mộ.
Ở tuổi 105, hành trình tìm kiếm người con có thể đã đi qua phần lớn cuộc đời của mẹ. Nhưng sự chờ đợi ấy chưa bao giờ thực sự kết thúc. Bởi với một người mẹ, dù con đã đi xa bao nhiêu năm, dù chiến tranh đã lùi lại phía sau hơn nửa thế kỷ, thì nỗi nhớ vẫn nguyên vẹn như ngày con lên đường.
Bức di ảnh hôm nay vì thế không thể thay thế một cuộc trở về. Nhưng với mẹ Lang, đó là một món quà vô giá. Lần đầu tiên sau hơn 60 năm, mẹ có thể ngắm nhìn khuôn mặt người con trai mà mình vẫn ngày đêm thương nhớ, được ôm hình bóng con vào lòng và có cảm giác như con đã trở về bên mẹ.
Thay mặt mẹ và gia đình, ông Huỳnh Quang Thuyền gửi lời cảm ơn báo Dân trí, anh Dương Cao Thành, lãnh đạo Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng cùng chính quyền địa phương và những người đã góp sức phục dựng hai bức chân dung.
Có những cuộc trở về không cần bước chân. Chỉ một bức ảnh, một khuôn mặt được tái hiện từ những ký ức đã phủ màu thời gian cũng đủ làm sống dậy cả một miền thương nhớ. Với Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lang, đó là cuộc gặp lại người chồng, người con sau những năm tháng dài đằng đẵng. Và với những người hôm nay, đó cũng là lời nhắc nhở về những hy sinh thầm lặng mà các thế hệ đi trước đã gửi lại cho đất nước.



