HƠN BA MƯƠI LĂM NĂM MỘT MÀU ÁO LÍNH
Có những người lính chỉ đi qua chiến tranh rồi trở về. Nhưng cũng có những người dành gần như cả cuộc đời mình cho quân đội. Với ông Nguyễn Hữu Tương, hơn ba mươi lăm năm khoác áo lính là một hành trình từ chiến trường Quảng Trị đến những năm tháng bảo vệ chủ quyền và xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Sinh ngày 10 tháng 10 năm 1952, quê tại phường Quảng Châu, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Nguyễn Hữu Tương nhập ngũ vào tháng 1 năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào một giai đoạn vô cùng khốc liệt.
Ở tuổi còn rất trẻ, ông rời quê hương, khoác lên mình màu xanh áo lính và bắt đầu một hành trình dài mà có lẽ khi ấy ông chưa thể biết sẽ kéo dài hơn ba thập kỷ.
Ông được biên chế vào C7-D2-E48, Sư đoàn 320B, đơn vị sau này là Sư đoàn 390, Quân đoàn 1. Trong những năm tháng đầu tiên của cuộc đời quân ngũ, ông thực hiện nhiệm vụ tại mặt trận Quảng Trị, trong đó có Thành cổ Quảng Trị — một địa danh đã trở thành biểu tượng của sự khốc liệt và lòng quả cảm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Tại chiến trường, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí, từ chiến sĩ, Tiểu đội trưởng đến Trung đội trưởng, rồi tiếp tục trưởng thành trong môi trường quân đội với vai trò một người cán bộ.
Quảng Trị những năm chiến tranh là nơi mà mỗi ngày đều là một thử thách. Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất, nơi những người lính phải bám trụ trong điều kiện vô cùng gian khổ. Bom đạn, thiếu thốn và sự nguy hiểm luôn hiện diện.
Trong hoàn cảnh ấy, người lính không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Những người đồng đội cùng chia sẻ với nhau từng khoảnh khắc, cùng hành quân, cùng chiến đấu và cùng vượt qua những ngày tháng khốc liệt.
Đối với một người sau này trở thành Tiểu đội trưởng, Trung đội trưởng, trách nhiệm ấy càng lớn hơn. Người chỉ huy không chỉ hoàn thành nhiệm vụ của bản thân mà còn phải quan tâm đến từng chiến sĩ, giữ vững tinh thần của đơn vị và dẫn dắt đồng đội vượt qua khó khăn.
Có lẽ chính những năm tháng ở chiến trường đã đặt nền móng cho quá trình trưởng thành của ông Nguyễn Hữu Tương. Từ một người lính trẻ, ông từng bước trở thành người cán bộ có kinh nghiệm, mang theo những bài học về kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội.
Năm 1975, đất nước thống nhất. Với những người lính từng chiến đấu tại Quảng Trị, đó là thời khắc đặc biệt sau nhiều năm chiến tranh. Nhưng với ông Tương, hành trình quân ngũ vẫn chưa kết thúc.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục gắn bó với Quân đội nhân dân Việt Nam trong các nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới và xây dựng Quân đội. Từ người lính trực tiếp trải qua chiến trường, ông tiếp tục đảm nhiệm vai trò của một người cán bộ, góp sức vào công cuộc xây dựng lực lượng quân đội trong thời kỳ mới.
Điều đặc biệt trong câu chuyện của ông là thời gian phục vụ kéo dài hơn ba thập kỷ. Từ tháng 1 năm 1971 đến tháng 9 năm 2006, ông có hơn 35 năm gắn bó với màu áo lính.
Ba mươi lăm năm là khoảng thời gian đủ dài để một con người đi qua phần lớn cuộc đời trưởng thành. Trong quãng thời gian ấy, đất nước đã trải qua nhiều thay đổi: từ chiến tranh đến hòa bình, từ những năm tháng khó khăn đến quá trình xây dựng và phát triển.
Còn với ông Nguyễn Hữu Tương, quân đội gần như trở thành một phần của cuộc đời.
Những năm tháng phục vụ cũng là những năm tháng chứng kiến sự trưởng thành của nhiều thế hệ người lính. Từ những chiến sĩ trẻ ngày đầu nhập ngũ đến những cán bộ dày dạn kinh nghiệm, ông có cơ hội đồng hành, huấn luyện và dẫn dắt những người lính dưới quyền.
Đến tháng 9 năm 2006, ông chính thức xuất ngũ, khép lại hơn ba mươi lăm năm trong quân ngũ.
Trở về cuộc sống đời thường sau một chặng đường dài, ông mang theo không chỉ những kỷ niệm về chiến trường Quảng Trị mà còn là ký ức về đồng đội, về những đơn vị đã gắn bó và những thế hệ người lính mà ông từng chỉ huy.
Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tương đặc biệt ở chỗ: ông không chỉ chứng kiến lịch sử, mà còn trực tiếp sống qua nhiều giai đoạn của lịch sử quân đội.
Từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị đến nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới, rồi những năm tháng xây dựng Quân đội, hành trình của ông phản ánh sự chuyển mình của người lính Việt Nam qua nhiều thời kỳ.
Câu chuyện ấy cũng là câu chuyện về sự trưởng thành. Một người lính trẻ năm 1971 đã trở thành cán bộ, Tiểu đội trưởng, Trung đội trưởng; từ chiến đấu trong chiến tranh đến góp sức xây dựng quân đội trong hòa bình.
Hơn ba mươi lăm năm — một đời người lính.
Có thể những ngày tháng chiến tranh đã lùi xa, những chiến trường năm xưa đã trở thành những vùng đất của cuộc sống bình yên. Nhưng ký ức về Thành cổ Quảng Trị, về những người đồng đội và về màu áo lính vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.
Và có lẽ, điều đáng trân trọng nhất trong hành trình của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương không chỉ nằm ở số năm phục vụ, mà ở sự bền bỉ của một người đã dành phần lớn cuộc đời mình cho Tổ quốc, Quân đội và những người đồng đội.
Từ một chiến sĩ nơi Thành cổ Quảng Trị đến người cán bộ trong những năm tháng xây dựng Quân đội, ông đã đi qua hơn ba mươi lăm năm với một màu áo — màu áo của người lính Việt Nam.



