HƠN BỐN MƯƠI NGƯỜI – MỘT LỜI THỀ GIỮ QUÊ HƯƠNG
Thẩm Thị Giang
Tháng 8 năm 1940.
Tại Đình Đầu, một cuộc họp diễn ra trong bí mật.
Những người tham dự hiểu rằng con đường phía trước không hề bình yên.
Thực dân Pháp vẫn đang kiểm soát đất nước. Phong trào cách mạng bị đàn áp. Cơ sở cách mạng có nguy cơ bị phát hiện bất cứ lúc nào.
Nhưng cách mạng cần lực lượng bảo vệ.
Và từ cuộc họp tại Đình Đầu, Đội tự vệ chiến đấu Tạ Xá được thành lập.
Theo các tư liệu lịch sử của địa phương, đội có hơn 40 đồng chí, do Lê Văn Dần làm Đội trưởng. Đây được xác định là lực lượng tự vệ đầu tiên của tỉnh Hải Dương.
Hơn bốn mươi con người.
Có thể họ xuất thân khác nhau.
Có thể mỗi người có một cuộc sống riêng.
Nhưng họ gặp nhau ở một điểm chung: lòng yêu quê hương và ý chí bảo vệ cơ sở cách mạng.
Họ tổ chức luyện tập.
Họ học tập chính trị.
Họ làm nhiệm vụ bảo vệ cơ quan Đảng.
Họ góp phần giữ gìn cơ sở cách mạng trong những năm tháng khó khăn.
Đội tự vệ ấy không phải một lực lượng lớn.
Nhưng giá trị của nó nằm ở chỗ: đó là một trong những bước đầu hình thành lực lượng vũ trang cách mạng của tỉnh.
Vũ khí khi ấy còn thiếu.
Điều kiện hoạt động còn khó khăn.
Nhưng thứ họ có là lòng tin.
Và quan trọng hơn, họ có nhân dân đứng phía sau.
Bởi nếu không có sự che chở của nhân dân, những cơ sở cách mạng bí mật rất khó tồn tại.
Nếu không có những người dân sẵn sàng giữ bí mật, cất giấu vũ khí, bảo vệ cán bộ, thì những đội tự vệ đầu tiên cũng khó có thể trưởng thành.
Vì thế, khi nhắc đến Đội tự vệ Tạ Xá, không nên chỉ nhớ đến hơn 40 đội viên.
Hãy nhớ đến cả một cộng đồng đã góp sức để bảo vệ họ.
Đó là sức mạnh của lòng dân.
Và cũng là lý do vì sao một đội tự vệ nhỏ bé ở một vùng quê đã có thể trở thành một phần của lịch sử cách mạng Hải Dương.



