Cựu chiến binh

Hơn Cả Tấm Ảnh Cũ: Câu Chuyện Về Người Thương Binh Và Lời Thề “Còn Sống Là Còn Chiến Đấu”

Hưng Yên17/12/2025Quỳnh (TH&THCS Bình Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, mình là Ngô Trúc Quỳnh, học sinh lớp 6C. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình rất vinh dự được chia sẻ với các bạn về một người hùng thầm lặng trong gia đình mình – người cụ ngoại kính yêu. Cụ không chỉ là một người thân, mà còn là một thương binh đã từng trải qua những năm tháng chiến đấu ác liệt nhất của Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Mỗi lần mình nhìn vào tấm ảnh cũ kỹ của cụ, lòng lại dâng lên một cảm xúc thật khó tả: vừa tự hào, vừa xúc động đến rơi nước mắt. Bởi đằng sau ánh mắt hiền hậu ấy là cả một thời tuổi trẻ rực lửa, một thời tuổi trẻ đã “xẻ dọc Trường Sơn” dưới làn bom đạn. Theo lời kể dịu dàng của bà ngoại – người đã ở bên cụ những năm tháng ấy – cụ ngoại mình đã rất trẻ khi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Thời điểm đó, quê hương Hưng Yên của cụ đang sôi sục tinh thần kháng chiến. Giống như hàng vạn thanh niên khác, cụ đã gác lại những ước mơ bình dị, gác lại cả tuổi xuân mơn mởn để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh của người lính Cụ Hồ.

Cụ kể rằng đời lính quả là một thử thách khắc nghiệt nhất của tuổi trẻ: những đêm hành quân rã rời trong mưa rừng ẩm ướt, những bữa cơm độn ngô, khoai chan nước mắt giữa tiếng súng gầm rú không ngơi nghỉ. Nhưng điều đáng nể nhất là cụ chưa từng một lần lùi bước. Với cụ, mục tiêu cao cả và thiêng liêng nhất chính là “giành lại độc lập cho đất nước”. Lý tưởng ấy đã thắp sáng cả một thời trai trẻ của cụ.

Trong một trận chiến ác liệt, nơi khói lửa bao trùm, cụ ngoại mình đã dũng cảm chiến đấu. Mảnh đạn của kẻ thù đã không tha, găm sâu vào vai và chân, khiến cụ mất đi một lượng máu lớn. Đồng đội đã phải thay phiên nhau cõng cụ băng rừng, lội suối suốt đêm dài để đưa về trạm quân y dã chiến.

Dù đang chịu đựng cơn đau thấu trời, nhưng điều đầu tiên cụ làm không phải là kêu than mà là động viên những người đang cố gắng cứu mình: “Cứu nước quan trọng hơn, tôi còn sống là còn chiến đấu!” Lời trích dẫn này, được bà ngoại kể lại từ chính đồng đội của cụ ông, như một minh chứng sống, một ngọn đuốc sáng rực về tinh thần kiên cường, bất khuất của thế hệ đi trước – những người đã sẵn sàng hy sinh tất cả cho vận mệnh dân tộc.

Dù sau đó cụ phải rời chiến trường để điều trị vết thương, nhưng ngọn lửa yêu nước trong lòng cụ chưa bao giờ tắt. Cụ luôn tự hào rằng mình đã góp một phần nhỏ bé, một giọt máu và nước mắt, cho nền hòa bình mà chúng ta đang tận hưởng hôm nay.

Giờ đây, cụ ngoại đã đi xa, về với miền ký ức vĩnh hằng. Nhưng tấm ảnh của cụ, người lính với ánh mắt hiền hậu nhưng kiên định, vẫn được gia đình đặt trang trọng trên bàn thờ. Mỗi lần mình – bé Quỳnh lớp 6 – lặng lẽ nhìn vào bức ảnh ấy, mình như cảm nhận được ánh mắt cụ vẫn đang dõi theo, vẫn đang tiếp sức mạnh mẽ cho con cháu.

Tấm ảnh không chỉ là lưu giữ hình dáng của một người lính mặc quân phục xanh; nó còn là biểu tượng vĩnh cửu của lòng quả cảm, của niềm tin mãnh liệt vào tương lai tươi sáng của dân tộc.

Kể lại câu chuyện của cụ ngoại, mình càng hiểu sâu sắc hơn: hòa bình không phải tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân rực rỡ của biết bao thế hệ đi trước. Là học sinh lớp 6, mình chưa thể làm được những điều lớn lao như đánh giặc, nhưng mình luôn tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, sống thật có ích để không phụ lòng những người đã ngã xuống và những người như cụ – dù trở về mang theo những vết thương còn đau mãi. Tấm ảnh của cụ ngoại sẽ mãi là ngọn lửa không bao giờ tàn trong tim mình, nhắc nhở mình phải biết ơn, trân trọng và tự hào về truyền thống bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn