Hòn Đá Bên Đường
Những năm kháng chiến, những con đường đất nhỏ quanh co qua đồi núi là mạch nối quan trọng giữa các đơn vị. Chúng tôi thường xuyên đi qua một đoạn dốc đá, nơi có một hòn đá lớn nằm chênh vênh bên mép đường. Ban ngày nhìn thì bình thường, nhưng ban đêm đi qua lại rất dễ vấp ngã.
Một lần, trong lúc vận chuyển hàng vào ban đêm, một người trong nhóm không để ý đã va phải hòn đá ấy, suýt ngã xuống sườn dốc. May có người phía sau kịp giữ lại. Từ đó, ai đi qua cũng nhắc nhau cẩn thận, nhưng không phải lúc nào cũng tránh được.
Sau hôm đó, khi quay lại đoạn đường, vài người trong nhóm đã dừng lại, cùng nhau tìm cách dịch chuyển hòn đá sang chỗ khác. Công việc không dễ, vì đá nặng và đường dốc. Mỗi người một tay, vừa đẩy vừa kê, mất khá lâu mới đưa được nó vào sát phía trong, tránh khỏi lối đi.
Công việc nhỏ, nhưng ai cũng thấy nhẹ lòng. Từ đó, mỗi lần đi qua, con đường trở nên an toàn hơn. Những người đi sau không còn phải lo vấp phải hòn đá trong đêm tối nữa.
Chiến tranh là những điều lớn lao, nhưng cũng có những việc rất nhỏ như thế. Không phải lúc nào cũng là những trận đánh, mà còn là những hành động lặng lẽ, giúp nhau vượt qua khó khăn trên từng bước đường.
Giờ đây, có thể hòn đá ấy không còn nữa, con đường cũng đã thay đổi. Nhưng ký ức về lần cùng nhau dừng lại, góp sức để làm con đường an toàn hơn vẫn còn nguyên. Đó là một phần rất giản dị, nhưng lại nói lên nhiều điều về những con người trong những năm tháng gian khó.



