Hòn đá đánh dấu
Câu chuyện kể về những hòn đá nhỏ ven đường rừng, tưởng như vô nghĩa nhưng lại là “tín hiệu sống” giúp bộ đội định hướng và tránh nguy hiểm.
Năm 1971, anh Lý Văn Hùng làm nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua khu rừng rậm, nơi không có bản đồ chi tiết, lại thường xuyên thay đổi do bom đạn.
Để giúp các đơn vị đi sau, anh và đồng đội nghĩ ra cách đánh dấu đường bằng những hòn đá. Hòn đặt nằm ngang là đường an toàn, hòn dựng đứng là phía trước có nguy hiểm, còn hai hòn xếp chéo là báo hiệu phải rẽ hướng.
Một lần, sau khi hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường, anh Hùng quay về thì gặp một đơn vị mới chuẩn bị tiến vào khu vực. Anh chỉ kịp xếp lại một vài hòn đá rồi tiếp tục di chuyển.
Đêm hôm đó, khu vực phía trước bị đánh phá dữ dội. Con đường cũ trở nên nguy hiểm với nhiều hố bom và vật cản.
Sáng hôm sau, anh Hùng quay lại kiểm tra thì gặp đơn vị hôm trước. Người chỉ huy bắt tay anh thật chặt:
“Nhờ những hòn đá của cậu, chúng tôi đã đổi hướng kịp thời, tránh được khu vực nguy hiểm.”
Anh Hùng nhìn những hòn đá nhỏ bé, lặng lẽ nằm bên đường mà thấy xúc động. Những thứ giản dị ấy đã góp phần giữ an toàn cho cả một đơn vị.
Sau chiến tranh, anh kể lại:
“Không phải lúc nào cũng có biển báo hay bản đồ. Nhưng chỉ cần có trách nhiệm với người đi sau, thì một hòn đá cũng có thể trở thành sự sống.”



