Hòn đá đánh dấu
Trên đường lên chốt có một khúc cua gắt, ngay cạnh một vách đá xám cao ngang đầu người. Ở chân vách đá có một hòn đá nhỏ, tròn và nhẵn như bị ai đó mài suốt nhiều năm.
Không ai biết hòn đá nằm đó từ bao giờ. Nhưng từ ngày đơn vị tôi tới, nó trở thành một dấu mốc quen thuộc. Mỗi lần đi qua, anh em lại đá nhẹ vào nó như một thói quen vô thức.
Một hôm, anh Dũng nói đùa:
“Ai đi qua mà không đá hòn này là hôm đó xui.”
Từ đó, câu nói trở thành luật bất thành văn. Dù vội đến đâu, ai đi qua cũng cố chạm chân vào hòn đá.
Chỉ là một hành động nhỏ, nhưng khiến con đường dài trở nên quen thuộc hơn.
Một buổi sáng, khi hành quân gấp, chúng tôi băng qua khúc cua ấy mà không dừng lại. Mãi đến khi lên tới chốt, anh Dũng mới sực nhớ:
“Hình như sáng nay tôi quên đá hòn đá rồi.”
Mọi người cười, bảo anh mê tín.
Chiều hôm đó, đơn vị nhận lệnh quay lại tuyến cũ. Khi đi qua khúc cua, anh Dũng dừng lại, đá nhẹ vào hòn đá như bù lại.
Anh đứng nhìn nó một lúc rồi nói:
“Thấy yên tâm hơn.”
Nhiều tháng sau, khi đơn vị rút khỏi vị trí, chúng tôi đi qua khúc cua ấy lần cuối.
Không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại. Mỗi người đá nhẹ vào hòn đá một lần, như chào tạm biệt.
Trước khi rời đi, anh Dũng cúi xuống đặt thêm một hòn đá nhỏ cạnh đó.
Tôi hỏi:
“Làm gì vậy?”
Anh đáp:
“Để người đi sau biết chỗ này có người từng đi qua.”
Chúng tôi tiếp tục hành quân.
Nhưng tôi tin rằng, trên con đường núi ấy, vẫn còn hai hòn đá nằm cạnh nhau – đánh dấu rằng đã từng có những người lính đi qua, và nhớ về nhau.


