HÒN ĐÁ THỀ TRÊN ĐỈNH CHƯ PÔNG
HÒN ĐÁ THỀ TRÊN ĐỈNH CHƯ PÔNG
Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Long (Cựu chiến binh Trung đoàn 66, Sư đoàn 10)
"Trận đánh cận chiến trên đỉnh núi Chư Pông (Tây Nguyên) năm 1965 là một trong những trận đối đầu trực diện đầu tiên giữa bộ đội chủ lực của ta và quân viễn chinh Mỹ. Địch dùng chiến thuật 'trực thăng vận' đổ quân xuống ngay đỉnh núi, cậy có hỏa lực mạnh nên càn quét rất hung hăng.
Đại đội của tôi nhận nhiệm vụ bằng mọi giá phải chốt giữ đỉnh đồi để chặn hướng tiến của địch. Trước giờ nổ súng, Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Tiến dẫn 9 anh em chúng tôi quây quầy quanh một tảng đá lớn rêu phong nằm ngay giữa chiến hào. Tiến dùng lưỡi lê rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình, để những giọt máu đỏ thắm rơi xuống mặt đá, rồi nhìn chúng tôi, giọng đanh thép: 'Trận này một tấc không lui, quyết tử để giữ vững trận địa. Ai còn sống thì chiến đấu đến cùng, ai ngã xuống thì gửi thân vào đất mẹ'.
Tất cả chúng tôi, không ai bảo ai, đều làm theo Tiến. Mười dòng máu hòa vào làm một trên hòn đá thề giữa đỉnh núi lộng gió. Trận chiến sau đó diễn ra vô cùng đẫm máu. Địch nã pháo, súng phun lửa thiêu rụi mọi bụi cây. Chúng tôi áp sát, dùng lưỡi lê, báng súng đánh giáp lá cà với bộ binh địch.
Tiến đã hy sinh khi ôm lựu đạn lao vào xe bọc thép của địch. Tiểu đội mười người chỉ còn lại tôi và hai đồng chí nữa bị thương nặng, nhưng chúng tôi đã giữ vững đỉnh Chư Pông cho đến khi đại quân ta đến tiếp viện. Hòn đá thề năm ấy đã chứng kiến lời thề sắc son của những chàng trai tuổi mười mươi, những người đã coi danh dự của Tổ quốc cao hơn cả mạng sống của chính mình."



