Hòn đất và chị sứ anh hùng p5
Hòn đất và chị sứ anh hùng p5
Tháng 1-1962, địch tập trung hơn 2.000 quân, mở chiến dịch dài ngày đánh vào vùng căn cứ Ba Hòn. Chị Tư Phùng vừa làm liên lạc giữa các đơn vị trong khu căn cứ vừa tổ chức vận động nhân dân đấu tranh, phối hợp với các hoạt động quân sự...khiến địch thất bại, phải bỏ dở trận càn.
Rạng sáng 9-1-1962, trên đường làm nhiệm vụ, cách điểm hẹn với đồng đội chưa đầy 50 m, chị Tư Phùng lọt vào ổ phục kích của địch và bị bắt. Trong đám lính địch có 2 tên chiêu hồi, là đại úy Khen (trung úy Xăm trong tiểu thuyết "Hòn Ðất") và tên Tạo, chúng nhận ra chị là Tư Ràng. Chúng treo chị Tư Ràng lên một cây me để tra tấn, bắt chị khai báo nơi trú ẩn của đồng đội và các cơ sở cách mạng. Không khai thác được gì, chúng đưa chị vào chân núi Hòn Ðất, treo chị lên cây xoài bằng chính mái tóc của chị, lấy cọc nhọn đâm khắp người, cắt tai, xẻo thịt...
Dù bị cực hình vô cùng man rợ, chị Tư Ràng không hề khai báo, van xin. Khoảng 2 giờ chiều 9-1-1962, chị hy sinh khi mới sang tuổi 25...
"Tao chết thì tụi bay cũng chết"
"Những người công tác chung với chị Tư Ràng và người dân Thổ Sơn kể khi bọn lính bắt được chị, chúng thay nhau tra tấn để hỏi chỗ ở của chị, ai lãnh đạo, chị quen biết, ở chung với bao nhiêu người...chúng treo chị lên cây me, dùng báng súng đánh như đánh vào bịch trấu. Chị ngất thì chúng tạt nước xà phòng cho tỉnh rồi đánh tiếp.
Chị Tư Ràng không khai mà hét thẳng vào mặt bọn thằng Khen: "Tao chết thì tụi bay cũng chết!", rồi chị trút hơi thở cuối cùng trong chiều hôm ấy. Khi chị hy sinh, chúng dùng chính mái tóc dài dày mượt của chị để treo lên cây suốt 3 - 4 ngày để chờ người ra lấy xác sẽ bắn. Cho đến bây giờ, người dân Thổ Sơn và đồng đội, đồng chí đều không cầm được nước mắt khi nhắc lại khoảnh khắc chị hy sinh" - ông Sáu Mỳ bùi ngùi nhớ lại.



