Hơn một phần hai thế kỷ, con được gặp lại cha
Liệt sĩ Nguyễn Ngọc Chữ sinh năm 1943. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1968, ông giáo làng đã làm đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, người con trai Nguyễn Ngọc Dự vẫn chưa tròn tuổi. Những năm tháng chiến tranh loạn lạc, dù không thư từ qua lại, nhưng bà Mán vẫn son sắt một niềm tin, rồi chồng bà cũng như bao thanh niên khác trong làng sẽ trở về cùng tin chiến thắng. Mãi đến năm 1976, bức thư từ chiến trường đã về với gia đình nhưng đau xót thay, đó lại là giấy báo tử của chồng bà - liệt sĩ Nguyễn Ngọc Chữ đã hy sinh năm 1969.
Vậy là nghĩa vợ chồng chỉ vỏn vẹn 3 năm. Chiến tranh đã mãi cướp đi quyền làm vợ của bà. Mãi mãi mang đi người bố của hai đứa con nhỏ dại còn chưa kịp nhớ mặt cha. Buồn thay, gia đình không có một tấm ảnh nào của liệt sĩ Nguyễn Ngọc Chữ để làm ảnh thờ. Và mãi đến hôm nay, vẫn chưa tìm được hài cốt của liệt sĩ để đưa về quê nhà. Vậy là từ bấy đến nay, gần 50 mùa giỗ trôi qua, trên bàn thờ vẫn còn khoảng trống của một vuông ảnh. Nhưng khoảng trống vô hình trong lòng người vợ, người mẹ lại càng lớn hơn, khắc khoải hơn.
Ngày tấm ảnh được trao cho gia đình liệt sĩ Nguyễn Ngọc Chữ, những giọt nước mắt thêm một lần rơi xuống. Có thể, đã vô tình gợi lại nỗi đau thương trong lòng người thân thêm lần nữa, nhưng chắc chắn rằng, đã có những niềm vui, niềm xúc động không chỉ của những người con được nhận mặt bố, cháu nhận mặt ông, mà những người làng cũng ngỡ ngàng vì sau bao nhiêu năm tháng đã gặp lại nụ cười hồn hậu, gặp lại ánh mắt thân quen của người hàng xóm, láng giềng. Mừng cho bố con anh Nguyễn Ngọc Dự nay đã được “đoàn tụ”.
Anh Dự chia sẻ: “Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thể tin là mình còn có cơ hội nhìn mặt bố, gặp lại bố như thế này. Tấm ảnh đẹp, ý nghĩa và thiêng liêng quá. Gia đình tôi rất biết ơn chính quyền địa phương, đặc biệt là Đoàn Thanh niên đã quan tâm, giúp đỡ gia đình như niềm mong mỏi lâu nay”.


