Hơn nửa thế kỷ giữ trọn một lời hẹn
Nguyễn Tố Uyên
Thuở đôi mươi, bà Nguyễn Thị Lệ làm dân công, gánh nước và tiếp tế lương thực cho đơn vị của người lính trẻ Huỳnh Văn Quên. Trước khi lên đường tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, ông Quên hẹn sẽ trở về cưới bà, nhưng rồi ông đã hy sinh.
Suốt 58 năm qua, dù chưa từng có một lễ cưới, bà Lệ vẫn ở vậy, chăm sóc mẹ của liệt sĩ và được gia đình họ Huỳnh xem như người con dâu.
Ngày 6/7 vừa qua, việc phát hiện một bộ hài cốt cùng di vật mang thông tin liên quan đến liệt sĩ Huỳnh Văn Quên tại công viên Lê Thị Riêng đã khiến câu chuyện về cuộc chờ đợi gần 6 thập kỷ của bà Lệ được nhiều người biết đến và gây xúc động sâu sắc. Trước nguyện vọng tha thiết của gia đình và sự vào cuộc khẩn trương của chính quyền địa phương, ngày 18/7, Sở Nội vụ tỉnh Tây Ninh đã chính thức công nhận bà Lệ là vợ liệt sĩ, ghi nhận danh phận mà bà âm thầm gìn giữ gần trọn cuộc đời.
"Đất nước
Của những người con gái, con trai
Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép
Xa nhau không hề rơi nước mắt
Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt"...
Những câu thơ trong bài "Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi!" của nhà thơ Nam Hà vừa đẹp, vừa bi tráng, lại gần gũi lạ thường với câu chuyện của bà Lệ và người lính Huỳnh Văn Quên.
Nếu kết quả giám định ADN xác nhận bộ hài cốt vừa tìm thấy chính là liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, ngày gặp mặt mà bà chờ đợi cuối cùng cũng sẽ đến. Nhưng đó sẽ là một cuộc trở về đẫm lệ, bởi người lính năm xưa không trở về để thực hiện lời hẹn cưới mà trở về để yên nghỉ giữa lòng quê hương.



