Hơn nửa thế kỷ, Mẹ Việt Nam anh hùng 108 tuổi vẫn mỏi mắt chờ con
Mẹ Nguyễn Thị Ngụ (SN 1917), là Mẹ Việt Nam anh hùng, đang sống trong căn nhà nhỏ tại xã thôn Trẫm Bàng, xã Đức Thọ (trước là xã Tân Dân, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh).
Mẹ có 7 người con, trong đó có 2 người hy sinh vì tổ quốc. Cả cuộc đời mẹ gắn với kháng chiến, với sự chia ly, mất mát, đau thương và cả sự kiêu hãnh của dân tộc sau khi bước qua các cuộc chiến tranh.
Người con đầu của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Anh Đường (SN 1944), lên đường nhập ngũ từ đợt đầu chống Mỹ (1965). Sau một thời gian phục vụ trong quân ngũ, anh Đường trở về địa phương công tác, rồi lại tiếp tục tái ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1970.Mẹ Nguyễn Thị Ngụ (SN 1917), là Mẹ Việt Nam anh hùng, đang sống trong căn nhà nhỏ tại xã thôn Trẫm Bàng, xã Đức Thọ (trước là xã Tân Dân, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh).
Mẹ có 7 người con, trong đó có 2 người hy sinh vì tổ quốc. Cả cuộc đời mẹ gắn với kháng chiến, với sự chia ly, mất mát, đau thương và cả sự kiêu hãnh của dân tộc sau khi bước qua các cuộc chiến tranh.
Người con đầu của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Anh Đường (SN 1944), lên đường nhập ngũ từ đợt đầu chống Mỹ (1965). Sau một thời gian phục vụ trong quân ngũ, anh Đường trở về địa phương công tác, rồi lại tiếp tục tái ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1970.Người con thứ năm của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm (SN 1958), hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam tại Campuchia năm 1979. Gần 4 năm sau ngày hy sinh, một người dân ở Can Lộc tình cờ đi thăm nghĩa trang liệt sĩ ở Cần Thơ phát hiện phần mộ có tên anh Tâm, rồi trở về báo tin cho gia đình.
Sau đó, năm 1983, người con thứ ba là ông Nguyễn Quốc Việt (SN 1955) mới có thể vào thăm mộ em. Gần đây nhất, năm 2024, ông Việt cùng con trai lại tiếp tục vào Cần Thơ để thắp hương. Chỉ có mẹ Ngụ, dù đã biết mộ phần người con trai thứ 5 hy sinh nhưng vì tuổi cao, sức yếu, đến giờ mẹ vẫn chưa thể vào để thăm nơi con yên nghỉ.
Trong số 7 người con của mẹ Ngụ, có tới 3 người từng tham gia quân ngũ, 2 người hy sinh. Người con trai thứ tư là ông Nguyễn Quốc Quyết, từng đi bộ đội ở Campuchia, sau trở về tham gia sản xuất rồi mất vì bệnh.
Chồng mẹ, cụ Nguyễn Đương mất từ năm 1977, từ đó, mẹ một mình tần tảo nuôi con, nén nỗi đau, giữ gìn nếp nhà.
Dù đã hơn trăm tuổi, mẹ Ngụ vẫn minh mẫn, vẫn nhớ rõ từng mốc thời gian, từng tên người con, từng lần nhận tin dữ. Thương mẹ, dù đang sinh sống tại Đà Nẵng nhưng hàng năm chị Lài (SN 1964) đều dành thời gian về quê thăm mẹ.Ba ước nguyện cuối đời của mẹ Ngụ giờ đây thật giản dị mà đau đáu, tìm được phần mộ của liệt sĩ Nguyễn Anh Đường, được một lần vào thắp hương tại phần mộ liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm và có thể đưa anh Tâm về quê để gia đình tiện hương khói.
Cả cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Ngụ là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ thời chiến, 3 người con của mẹ lên đường khi tổ quốc cần. 2 trong số đó đã vĩnh viễn không trở về. Với mẹ, điều đau đớn nhất không phải là mất mát, mà đến giờ vẫn chưa biết đứa con còn lại đang nằm nơi đâu.



