Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HỒN QUÊ GỬI LẠI TAM KỲ

Câu chuyện là dòng ký ức đau đáu của ông Nguyễn Văn Thanh về người em đồng hương Nguyễn Văn Bảo. Cùng bước ra từ mảnh đất Hiệp Hòa, họ đã chia nhau mảnh lương khô trên đường hành quân, để rồi một người mãi nằm lại vùng đất Quảng Nam (Tam Kỳ) trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến.

Vĩnh Long14/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: LỜI HẸN BÊN DÒNG SÔNG CẦU

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, vùng đất Hiệp Hòa, Bắc Giang là cái nôi của những người con quả cảm. Năm 1966, ông Nguyễn Văn Thanh (quê ở Thái Sơn) lên đường nhập ngũ, gia nhập đơn vị thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang. Ba năm sau, vào năm 1969, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bảo từ xã Quế Sơn cũng tiếp bước đàn anh lên đường.

Cùng chung đơn vị, cùng giọng nói Hiệp Hòa đặc trưng, ông Thanh và anh Bảo sớm trở nên thân thiết như anh em ruột thịt. Ông Thanh khi ấy mang cấp bậc Binh nhất (b1), luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho "người em" mới vào. Anh Bảo vốn hiền lành, dáng người thư sinh nhưng đôi mắt luôn rực cháy quyết tâm của tuổi trẻ.

CHƯƠNG 2: HÀNH QUÂN VÀO TUYẾN LỬA

Năm 1970, đơn vị nhận lệnh điều động vào chiến trường Quảng Nam. Cuộc hành quân xuyên rừng ròng rã, đôi chân của những người lính trẻ phồng rộp vì đá sắc, vai gầy trĩu nặng ba lô.

"Anh Thanh này, nếu sau này hòa bình, em về Quế Sơn lấy vợ, anh nhớ sang uống rượu mừng nhé!" – Anh Bảo thường đùa vui như thế bên bếp lửa Hoàng Cầm để xua đi cái mệt mỏi của chiến trường. Ông Thanh chỉ cười, vỗ vai em: "Nhất định rồi, lính Hiệp Hòa mình nói là làm."

Nhưng chiến trường Tam Kỳ lúc bấy giờ là một "chảo lửa" thực sự. Những trận càn quét liên miên của địch khiến mỗi tấc đất nơi đây đều thấm đẫm máu xương của các chiến sĩ.

CHƯƠNG 3: KHÚC TRÁNG CA TẠI KỲ QUÝ

Sự kiện đau thương xảy ra vào một ngày của năm 1970. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ hành lang chiến lược tại khu vực Kỳ Quý, Tam Kỳ, anh Nguyễn Văn Bảo đã anh dũng hy sinh.

Trong làn khói đạn mịt mù, ông Thanh đau đớn chứng kiến người đồng đội trẻ ngã xuống. Tuổi xuân của anh Bảo dừng lại ở tuổi quân vừa tròn một năm. Do điều kiện chiến sự gấp gáp, đơn vị và nhân dân địa phương đã đưa anh về an táng tại Kỳ Quý, Tam Kỳ (thuộc vùng đất Quảng Nam – trong hồ sơ ghi nhận tọa độ Tam Kỳ).

(Lưu ý: Trong thông tin gốc có sự nhầm lẫn về địa danh Hải Dương sau Tam Kỳ, nhưng theo thực tế lịch sử chiến trường, Tam Kỳ là vùng đất gắn liền với các trận đánh ác liệt của quân và dân ta tại Quảng Nam).

CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI LÍNH GIÀ THÁI SƠN

Chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Văn Thanh trở về quê hương xã Thái Sơn, Hiệp Hòa. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua rặng tre, ông lại như thấy bóng dáng anh Bảo cười rạng rỡ năm nào.

Ông Thanh chính là người cung cấp những dòng thông tin này với một tâm nguyện duy nhất: Mong sao gia đình liệt sĩ Nguyễn Văn Bảo tại Quế Sơn có thể tìm lại được nơi anh nằm xuống. Đối với ông, việc lưu giữ ký ức về đồng đội không chỉ là trách nhiệm, mà là tiếng gọi của trái tim người lính sống sót trở về.

Thông tin người cung cấp: Người cung cấp: Nguyễn Văn Thanh (Sinh năm 1947) – Địa chỉ: Thái Sơn, Hiệp Hòa, Bắc Giang – Nhập ngũ: 1966 (Cùng đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn