Hồn thiêng đất Tây Ninh - Huỳnh Công Giản
Hồn thiêng đất Tây Ninh (Huỳnh Công Giản)
Có những con người khi đã hóa thành đất mẹ vẫn để lại cho quê hương một ánh sáng không bao giờ tắt. Họ giống như những vì sao lặng lẽ treo giữa bầu trời lịch sử, càng qua năm tháng càng rực rỡ trong lòng dân tộc. Và trên mảnh đất Tây Ninh đầy nắng gió, hình ảnh những người chiến sĩ năm xưa vẫn luôn khiến em nghẹn ngào xúc động mỗi lần nhắc đến.
Ông nội em từng kể rằng Tây Ninh ngày trước là nơi bom đạn phủ kín trời, khói lửa nhuộm đỏ cả những cánh đồng vốn yên bình. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, biết bao người con quê hương đã rời mái nhà tranh đơn sơ để bước vào chiến khu. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim lời thề giữ lấy từng tấc đất quê hương.
Trong số ấy, em đặc biệt kính phục Huỳnh Công Giản — người chiến sĩ mang khí phách kiên cường của miền đất Tây Ninh anh dũng. Qua lời kể của ông, chú hiện lên với dáng người rắn rỏi, nước da sạm màu nắng gió và ánh mắt sáng rực niềm tin. Dẫu cuộc sống chiến khu thiếu thốn trăm bề, chú vẫn luôn xung phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ nguy hiểm.
Có lần bị thương rất nặng, đồng đội khuyên lui về phía sau nghỉ ngơi nhưng chú chỉ lặng lẽ cười rồi nói: “Còn quê hương phía trước, sao có thể lùi bước?” Câu nói ấy giản dị thôi nhưng lại khiến lòng em rung động mãi. Bởi phía sau sự gan dạ ấy là một trái tim yêu nước sâu nặng và khát vọng được nhìn thấy quê hương thanh bình.
Giờ đây, mỗi lần đứng nhìn lá cờ đỏ tung bay giữa bầu trời Tây Ninh, em lại nhớ đến những người anh hùng năm xưa. Chính họ đã dùng tuổi trẻ và máu xương để viết nên dáng hình đất nước hôm nay. Và em hiểu rằng điều đẹp nhất để tri ân quá khứ không phải chỉ là nhớ về, mà còn là sống thật tốt cho hiện tại.



