HỒN TRÀM TRONG GIÓ
Đồng Tháp Mười những năm tháng chiến tranh là vùng đất của sình lầy, muỗi vắt và bông súng trắng. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, có những con người đã sống và chiến đấu kiên cường như cây tràm, cây đước của vùng đất này.
Năm mười bảy tuổi, cô gái tên Thắm tham gia vào đội giao liên của vùng kháng chiến Cao Lãnh.
Hàng ngày, Thắm chèo chiếc xuồng ba lá nhỏ, len lỏi qua những dòng kênh rạch chằng chịt, phủ đầy bèo cám để đưa thư từ, tài liệu và dẫn đường cho bộ đội. Đối với Thắm, mỗi bông điên điển vàng rực bên bờ kênh, mỗi rặng tràm xanh ngắt đều là những người bạn đồng hành quen thuộc.
Mùa nước nổi năm ấy, giặc Pháp mở cuộc càn quét lớn vào vùng căn cứ Gò Tháp. Tiếng trực thăng gầm rú trên bầu trời, tàu chiến của địch rầm rộ rẽ nước vào các kênh rạch. Thắm nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải dẫn một đại đội bộ đội chủ lực vượt qua cánh đồng ngập nước để rút lui về tuyến sau an toàn.
Đêm hôm đó, trời mưa tầm tã. Cánh đồng nước mênh mông không một ánh đèn, chỉ có tiếng muỗi kêu vo ve và tiếng sóng vỗ vào mạn xuồng. Thắm đứng ở đầu xuồng, một tay cầm chèo, một tay gạt nước mưa trên mặt, căng mắt nhìn trong bóng tối để định hướng. Bằng kinh nghiệm từ nhỏ, cô nhận biết đường đi qua mùi hương của lá tràm và hướng gió thổi.
Bỗng nhiên, một ánh đèn pha từ tàu chiến địch quét qua mặt nước. "Tất cả áp sát vào rặng tràm, dìm xuồng xuống!" Thắm ra lệnh thật khẽ nhưng dứt khoát. Cả đội hình nhanh chóng ẩn nấp dưới những tán tràm rậm rạp. Ánh đèn pha của địch quét qua quét lại sát sạt ngay trên đầu. Thắm nín thở, ngâm mình dưới làn nước lạnh buốt, tay bám chặt vào rễ tràm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, tính mạng của cả đại đội sẽ gặp nguy hiểm. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thắm thầm khấn nguyện mảnh đất quê hương chở che cho các chiến sĩ.
Sau hơn một giờ đồng hồ căng thẳng, chiếc tàu chiến của địch cũng bỏ đi. Thắm lại tiếp tục leo lên xuồng, kiên cường chèo lái đưa đoàn quân vượt qua vùng nguy hiểm trước khi trời sáng. Đại đội bộ đội chủ lực đã rút lui an toàn, bảo toàn lực lượng để chuẩn bị cho những trận đánh phản công sau này.
Chiến tranh qua đi, mảnh đất Đồng Tháp chịu nhiều bom đạn năm xưa giờ đây đã xanh mướt những cánh đồng sen rực rỡ và những vựa lúa trĩu hạt. Nhưng tinh thần kiên cường, bất khuất của những người con Đất Sen Hồng như chị Thắm vẫn luôn sống mãi, hòa vào hương tràm, hương sen đất phương Nam./.


