Hồng Cúm rung chuyển
Tôi vẫn nhớ những ngày ở Hồng Cúm, một khu vực quan trọng ở phía Nam tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Những ngày ấy, không khí chiến trường luôn căng thẳng. Chúng tôi hiểu rằng cuộc chiến đang bước vào giai đoạn quyết liệt.

Tôi vẫn nhớ những ngày ở Hồng Cúm, một khu vực quan trọng ở phía Nam tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Những ngày ấy, không khí chiến trường luôn căng thẳng. Chúng tôi hiểu rằng cuộc chiến đang bước vào giai đoạn quyết liệt.
Từ vị trí của mình, tôi nhìn về phía những quả đồi phía xa.
Khói bụi phủ trên những sườn núi.
Âm thanh chiến đấu vọng đi trong thung lũng.
Hồng Cúm dường như rung lên sau những đợt pháo kích.
Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, điều tôi nhớ nhất vẫn là những người đồng đội bên cạnh.
Một chiến sĩ trẻ ngồi trong công sự, khuôn mặt còn rất trẻ. Cậu hỏi:
— Anh ơi, đây có phải là trận đánh lớn nhất của chúng ta không?
Tôi đáp:
— Có thể là một trong những trận đánh rất quan trọng. Việc của chúng ta là bình tĩnh và làm đúng nhiệm vụ.
Cậu gật đầu.
Mọi người tiếp tục chuẩn bị.
Không ai nói chuyện thừa.
Mỗi người tập trung vào phần việc của mình.
Có người kiểm tra thông tin liên lạc.
Có người củng cố công sự.
Có người chuẩn bị những thứ cần thiết cho đơn vị.
Tất cả phối hợp với nhau.
Rồi những đợt pháo lại vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Chúng tôi giữ nguyên vị trí, chờ mệnh lệnh.
Một đồng đội bên cạnh tôi nói:
— Đừng lo, anh em mình ở đây.
Tôi nhìn anh và gật đầu.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi nhưng lúc ấy có ý nghĩa rất lớn.
Ở chiến trường, biết rằng bên cạnh mình có đồng đội là một nguồn động viên vô cùng quý giá.
Những ngày tiếp theo, cuộc chiến ở khu vực Hồng Cúm tiếp tục diễn ra căng thẳng.
Mưa xuống làm đường sá lầy lội.
Công sự phải thường xuyên được củng cố.
Việc vận chuyển lương thực và vật chất gặp nhiều khó khăn.
Nhưng công việc vẫn tiếp tục.
Có hôm một chiến sĩ mệt, người khác giúp anh hoàn thành phần việc.
Có lúc thiếu nước, anh em chia nhau từng phần.
Có thư nhà được chuyển đến, người nhận thư thường đọc lại cho đồng đội nghe.
Trong những giờ phút căng thẳng, những câu chuyện về quê nhà giúp mọi người giữ được tinh thần.
Tôi nhớ một đêm, sau khi công việc tạm lắng, chúng tôi ngồi bên nhau.
Hồng Cúm vẫn còn vang vọng những âm thanh của chiến trường.
Một người nói:
— Sau này hòa bình, tôi muốn trở lại đây một lần.
Người khác hỏi:
— Để làm gì?
Anh đáp:
— Để nhớ xem ngày ấy mình đã cùng anh em đi qua những ngày như thế nào.
Tôi không nói gì.
Nhưng trong lòng cũng nghĩ như anh.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, tôi trở lại Điện Biên.
Đứng trước vùng đất Hồng Cúm, tôi nhớ đến những người đồng đội năm xưa.
Có người đã trở về quê.
Có người đã chuyển sang cuộc sống khác.
Cũng có những người không còn cơ hội trở về.
Những tiếng pháo năm nào đã im.
Những chiến hào dần trở thành dấu tích lịch sử.
Nhưng ký ức về những con người từng sát cánh bên nhau thì vẫn còn.
Tôi nghĩ rằng lịch sử không chỉ được ghi lại bằng những trận đánh lớn.
Lịch sử còn nằm trong từng bước chân của người lính, trong những đêm bên chiến hào và trong tình cảm mà họ dành cho nhau.
Hồng Cúm từng rung chuyển bởi chiến tranh, nhưng điều còn lại lâu dài hơn cả là ký ức về lòng can đảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.



