Hộp cao sao vàng và bàn tay nứt nẻ
Thành là lính công binh, suốt ngày phải bám đá, bám đường, mở lối cho xe qua nên bàn tay thô ráp, nứt nẻ rớm máu vì sương muối và xẻng cuốc. Hà – cô y tá của trung đoàn – mỗi lần gặp Thành đi qua trạm xá lại xót xa. Cô lén để dành những hộp cao sao vàng nhỏ xíu, mỗi lần gặp lại dúi vào tay anh: "Anh bôi đi, tay chảy máu thế kia sao cầm chắc vô lăng được". Thành cầm hộp cao, nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Hà mà lòng ấm lạ, anh bảo: "Hết chiến tranh, tay anh lành lặn, anh dắt em về ra mắt bu nhé".
Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử nổ ra, đơn vị của Thành tiến thẳng vào sào huyệt địch, còn Hà ở lại hậu phương cứu chữa thương binh. Ngày Sài Gòn giải phóng, Thành may mắn sống sót, anh hối hả ngược dòng người trở ra Bắc tìm Hà. Nhưng trạm xá năm xưa giờ chỉ còn là một khoảng đất trống cày xới, Hà đã hy sinh trong một trận oanh tạc bằng bom rải thảm của địch trước đó một tháng. Thành ngồi thụp xuống vách đất, rút trong túi áo ra hộp cao sao vàng đã sờn vỏ, tự bôi lên bàn tay mình mà nước mắt giàn giụa. Mùi cao sao vàng cay nồng hòa lẫn vào mùi đất khét miền Trung.


