Hộp Màu Của Cậu Bé Sơ Tán
Hộp Màu Của Cậu Bé Sơ Tán
Mùa đông năm 1972, trong những ngày miền Bắc liên tiếp hứng chịu các đợt ném bom, nhiều trường học ở thành phố được sơ tán về vùng quê. Dưới những mái nhà tranh và lớp học dựng bằng tre nứa, tiếng đánh vần của học sinh vẫn đều đặn vang lên mỗi sáng.
Cậu bé Trần Minh Hải, mười một tuổi, quê ở Hà Nội, mang theo khi sơ tán một chiếc hộp màu bằng thiếc.
Bên trong.
Chỉ còn vài đoạn bút chì màu.
Đỏ.
Xanh.
Vàng.
Nâu.
Đó là món quà sinh nhật cuối cùng cha tặng.
Trước khi cha lên đường làm nhiệm vụ.
Ngày nào tan học.
Hải cũng lấy hộp màu ra.
Ngồi dưới gốc đa.
Vẽ những điều em nhớ.
Có hôm.
Là mái nhà cũ.
Có hôm.
Là mẹ đang đứng trước hiên.
Có hôm.
Là bầu trời đầy chim én.
Một buổi chiều.
Cô giáo giao đề tài.
"Vẽ."
"Ước mơ."
"Của em."
Nhiều bạn vẽ đồ chơi.
Vẽ cánh đồng.
Vẽ ngôi nhà.
Riêng Hải.
Em vẽ bầu trời xanh.
Có một chiếc máy bay mang ngôi sao đỏ.
Bay cao giữa những đám mây trắng.
Cô giáo hỏi:
"Sao."
"Em."
"Vẽ."
"Máy bay?"
Hải mỉm cười.
"Vì."
"Con muốn."
"Bầu trời."
"Chỉ còn."
"Những người."
"Bảo vệ."
"Đất nước."
"Không còn."
"Bom."
"Rơi."
Cả lớp im lặng.
Nhìn bức tranh rất lâu.
Trong buổi sinh hoạt đầu tuần, cô giáo kể cho học sinh nghe về phi công Phạm Tuân, người đã dũng cảm chiến đấu bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Cô nói:
"Muốn."
"Giữ."
"Hòa bình."
"Phải có."
"Những người."
"Dũng cảm."
"Và."
"Những người."
"Biết."
"Ước mơ."
Hải ôm chiếc hộp màu vào lòng.
Em hiểu rằng.
Mỗi nét vẽ.
Đều có thể gửi gắm một hy vọng.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hải trở thành họa sĩ.
Chiếc hộp màu cũ vẫn được ông đặt trong phòng làm việc.
Những đoạn bút chì đã mòn gần hết.
Nhưng ông chưa bao giờ bỏ đi.
Một hôm.
Một em nhỏ đến tham quan triển lãm.
Tò mò hỏi:
"Bác ơi."
"Sao."
"Hộp màu."
"Cũ thế."
"Mà bác."
"Vẫn giữ?"
Hải mỉm cười.
Ông mở nắp hộp.
Nhẹ nhàng cầm cây bút chì màu xanh.
"Vì."
"Chính."
"Những màu."
"Nhỏ bé."
"Này."
"Đã giúp."
"Bác."
"Vẽ nên."
"Hy vọng."
"Của tuổi."
"Thơ."
Ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh trải rộng.
Một đàn chim bồ câu bay ngang trong nắng.
Hải lặng lẽ ngước nhìn.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, ngay cả những đứa trẻ cũng gìn giữ niềm tin bằng những cách rất riêng. Một chiếc hộp màu cũ không chỉ lưu giữ ký ức tuổi thơ, mà còn tô vẽ khát vọng về bầu trời hòa bình cho những thế hệ mai sau.



