Cựu chiến binh

Hớp nước uống chung và lời thề dưới hào chiến

Hớp nước uống chung và lời thề dưới hào chiến

Hải Phòng28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh kéo dài suốt ba ngày đêm trên cao điểm. Tiếng pháo gầm rú không dứt, khói thuốc súng mù mịt khiến bầu trời vốn xanh trong giờ chỉ còn một màu xám xịt. Dưới hầm chữ A chật hẹp, QuangLợi nằm tựa lưng vào nhau, hơi thở đứt quãng vì kiệt sức.

1. Nắm cơm bẻ nửaLương thực đã cạn kiệt từ chiều qua. Trong chiếc túi vải bên hông, Lợi chỉ còn sót lại một nắm cơm nhỏ đã cứng lại vì sương đêm và dính đầy bụi đất chiến hào. Anh cẩn thận bẻ đôi, đưa phần lớn hơn cho Quang:
— "Ăn đi ông giáo, lấy sức mà giữ súng. Đêm nay quân địch còn tràn lên đấy."Quang nhìn nắm cơm, cổ họng nghẹn đắng. Anh biết Lợi cũng đang lả đi vì đói. Anh đẩy tay bạn lại:
— "Ông bị thương, cần sức hơn tôi. Chia đôi thêm lần nữa đi."Họ chia nhau mẩu cơm ấy như chia nhau sinh mệnh. Giữa cái đói và cái chết cận kề, nắm cơm nhạt nhẽo bỗng trở nên ngọt bùi lạ kỳ. Đó không chỉ là cái ăn, mà là hơi ấm của sự sống được truyền từ bàn tay này sang bàn tay khác.2. Ngụm nước cuối cùngCái nắng cháy da của vùng biên thùy khiến đôi môi ai cũng nứt nẻ, rướm máu. Bình tông nước duy nhất chỉ còn lại một ngụm cuối cùng, lắc nhẹ nghe tiếng khô khốc.Quang cầm bình nước, đưa lên miệng định uống nhưng rồi lại dừng lại. Anh nhớ đến lúc nãy, khi quả pháo vừa nổ, Lợi đã lao tới đè sạt anh xuống để che chắn mảnh đạn. Vết thương trên vai Lợi vẫn đang thấm máu qua lớp băng gạc xám xịt. Quang nhấp một ngụm nhỏ để thấm giọng, rồi chuyền cho đồng đội:
— "Uống đi, nước còn nhiều mà."Lợi nhận lấy, cái bình tông nhẹ bẫng khiến anh hiểu ngay tất cả. Anh không uống hết, chỉ nhấp một ngụm rồi để dành cho lần thay gác tiếp theo. Ở chiến trường này, họ đã hiểu thế nào là định nghĩa về đồng đội: là người sẵn sàng nhường nhau hớp nước uống chung, là người cùng đứng trong chiến hào chật hẹp, chia nhau cả cuộc đời và cái chết.3. Sức mạnh từ sự sẻ chiaĐêm đó, quân địch tấn công đợt cuối. Với sức mạnh từ "ngụm nước" và "nắm cơm" tình nghĩa ấy, Quang và Lợi cùng đơn vị đã kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng.Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những cựu binh tóc đã bạc phơ vẫn thường nhắc lại câu chuyện về mẩu bánh bẻ đôi năm ấy. Họ hiểu rằng, thứ giúp họ chiến thắng không chỉ là vũ khí, mà chính là sự gắn kết từ những điều nhỏ bé nhất. Như lời đề án Câu chuyện thời hoa lửa đã viết: Những hy sinh thầm lặng ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm lòng người qua mọi bão giông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn