HŨ CAO NGẢI NÚI CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI PA CÔ BÊN DÒNG ĐĂNGRÔNG
HŨ CAO NGẢI NÚI CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI PA CÔ BÊN DÒNG ĐĂNGRÔNG
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Trịnh Hoàng Quân (Cựu chiến binh Sư đoàn 324)
"Mùa mưa năm 1972, vùng chiến địa Quảng Trị sũng nước, sương muối và cái lạnh hầm hập thay nhau hành hạ cơ thể chiến sĩ. Nhiều anh em ngâm mình dưới chiến hào bùn đất lâu ngày bị lở loét kẽ chân, các khớp xương đau nhức đến mức không thể nhấc nổi bước chân đi tuần tra.
Thương bộ đội Cụ Hồ, một cụ già người Pa Cô bên dòng sông Đăngrông đã mang đến cho ban chỉ huy trung đoàn một hũ sành nhỏ chứa cao ngải núi do dân bản tự tay cô đặc từ rễ cây cỏ giấu trên đỉnh núi cao. Cụ dặn: 'Mỗi tối trước khi ngủ, cho mấy đứa lấy một miếng nhỏ hòa với rượu rừng mà xoa bóp, cái khớp xương sẽ dẻo như con hoẵng rừng, không sợ cái rét cái nhức của mùa mưa nữa đâu'.
Hũ cao rừng thời hoa lửa của người cụ vùng cao năm ấy đã cứu nguy cho cả đại đội tôi. Những chén nước ấm đượm tình quân dân đã xua đi cái lạnh thấu xương tủy, tiếp thêm sức mạnh để đoàn quân băm núi, bạt đèo, giữ vững trận địa kiên cường trước các đợt phản kích."



