HŨ CAO NGŨ GIA BÌ CỦA ÔNG KHÈO NƠI BIÊN GIỚI LẠO CAI
HŨ CAO NGŨ GIA BÌ CỦA ÔNG KHÈO NƠI BIÊN GIỚI LẠO CAI
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Minh (Cựu chiến binh Trung đoàn 148, Sư đoàn 316)
"Mùa đông năm 1952, khi đơn vị chúng tôi hành quân qua dải núi cao Hoàng Liên Sơn để tiễu phỉ, thời tiết khắc nghiệt khủng khiếp. Sương muối phủ trắng xóa các ngọn cỏ, gió núi hun hút thổi khiến áo trấn thủ của chiến sĩ không đủ ấm. Nhiều anh em lính trẻ miền xuôi bị cước chân, các khớp sưng vù, đau nhức không thể bước nổi dọc các lối mòn dốc đứng.
Thương bộ đội Cụ Hồ, một cụ già người Dao tên Khèo ở bản xa đã mang đến một hũ sành nhỏ đựng cao ngũ gia bì do cụ tự nấu bằng rễ cây rừng già trên núi cao. Cụ dặn: 'Mỗi tối trước khi ngủ, cho mấy đứa lấy một thìa nhỏ hòa với nước ngô nóng mà uống. Rồi lấy bã cao xoa bóp vào bắp chân, cái chân sẽ dẻo như con hoẵng, con nai rừng, không sợ cái lạnh của núi cao đâu''.
Hũ cao ngũ gia bì thời hoa lửa của ông cụ vùng biên năm ấy đã cứu cả đại đội tôi khỏi trận bạo bệnh. Nhờ những chén nước cao ấm nồng đượm tình quân dân, đôi chân người lính lại khỏe khoắn, băng đèo lội suối, kịp thời nổ súng tiêu diệt các ổ phỉ, giữ bình yên cho bản làng Tây Bắc."



