HŨ CAO RỄ CÂY MÁU GÀ CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI DAO BÊN DÒNG SUỐI NẬM THI (8)
HŨ CAO RỄ CÂY MÁU GÀ CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI DAO BÊN DÒNG SUỐI NẬM THI
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Trịnh Hoàng Quân (Cựu chiến binh Sư đoàn 345)
Bối cảnh lịch sử: Chiến sự nổ ra vào mùa mưa lạnh tại dải biên giới Lào Cai, dọc theo dòng suối Nậm Thi, nơi địa hình chia cắt mạnh và điều kiện vệ sinh, y tế dã chiến vô cùng thiếu thốn.
"Trạm phẫu dã chiến của trung đoàn nằm sâu trong một hang đá ẩm ướt bên bờ suối Nậm Thi. Thời điểm đó, do ngâm mình dưới bùn đất chiến hào suốt nhiều ngày đêm để đánh chặn các đợt thọc sâu của địch, hơn nửa đại đội bộ binh của ta bị mắc chứng loét kẽ chân và tấy đỏ khớp xương. Nhiều chiến sĩ trẻ đau đớn đến mức không thể nhấc nổi bước chân đi tuần tra bám chốt, quân số chiến đấu sụt giảm nghiêm trọng trong khi thuốc kháng sinh và thuốc bóp của quân y đã cạn kiệt.
Giữa lúc khó khăn bế tắc ấy, một ông cụ người Dao tóc bạc phơ, chống gậy tre dắt theo đứa cháu nhỏ, lặn lội mang đến cho trạm phẫu một hũ sành chứa đầy thứ cao đặc màu đỏ sẫm. Cụ giải thích đó là cao rễ cây máu gà rừng, loài cây bám trên vách đá cổ thụ sâu trong đại ngàn được cụ và dân bản tự tay cô đặc qua nhiều ngày đêm. Cụ dặn dò tỉ mỉ: 'Mỗi tối trước khi đi tuần, cho mấy đứa lấy một miếng nhỏ bằng hạt ngô hòa với nước suối ấm mà uống, còn cái bã thì xoa bóp thật kỹ vào khớp gân đau, cái chân sẽ chắc như gốc cây bương cây vầu, không sợ cái lạnh nữa đâu'.
Hũ cao rừng thời hoa lửa của đồng bào Dao năm ấy thực sự là một bài thuốc thần kỳ. Những chén nước ấm đượm vị thuốc rừng và tình cảm quân dân sâu nặng đã xua tan cái lạnh thấu xương tủy, giúp đôi chân người chiến sĩ phục hồi sinh lực một cách nhanh chóng. Họ lại có thể gùi đạn, ôm súng, kiên cường bám trụ trên các điểm cao tiền tiêu, đánh bại mọi mũi tiến công phản kích của kẻ thù."



