HŨ CAO SƠN TIÊU CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI VÂN KIỀU BÊN ĐỈNH ĐẦU MÀU
HŨ CAO SƠN TIÊU CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI VÂN KIỀU BÊN ĐỈNH ĐẦU MÀU
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Trịnh Hoàng Quân (Cựu chiến binh Sư đoàn 324)
"Mùa đông năm 1971, mặt trận Đường 9 - Nam Lào buốt giá thấu xương tủy. Sương muối và mưa phùn dai dẳng khiến các chiến sĩ chốt giữ trên các cao điểm đá mồ côi bị tổn thương cơ thể nghiêm trọng. Nhiều anh em bị sưng khớp tê bại, lòng bàn chân lở loét do ngâm bùn nước dưới giao thông hào nhiều ngày, đi lại đau đớn vô cùng.
Thương bộ đội, một ông cụ người Vân Kiều ở bản nhỏ ven thung lũng đã gùi lên chốt một hũ sành nhỏ chứa cao sơn tiêu (loại hạt tiêu rừng già được cô đặc cùng rễ cây thuốc vách núi). Ông cụ dặn bằng giọng nói trầm ấm: 'Cái cao này quý lắm, bộ đội lấy xoa bóp vào những chỗ gân khớp đau, rồi uống một ngụm nhỏ với nước suối nóng, cái chân cái tay sẽ cứng cáp lại, bám trụ đánh giặc không biết mỏi'.
Hũ cao rừng thời hoa lửa ấy thực sự là liều thuốc quý giữa rừng sâu thiếu thốn. Hơi ấm từ chén nước cao đượm tình nghĩa quân dân đã xua tan đi cái lạnh thấu xương tủy, tiếp thêm sinh lực cho các chiến sĩ nhanh chóng hồi phục để ôm chắc tay súng, bám trụ kiên cường bẻ gãy các đợt càn quét của giặc."



