HŨ CAO SƠN TRA CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI DAO BÊN ĐỈNH CAO BA LAN (1)
HŨ CAO SƠN TRA CỦA ÔNG CỤ NGƯỜI DAO BÊN ĐỈNH CAO BA LAN
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Trịnh Hoàng Quân (Cựu chiến binh Chiến sĩ Biên phòng)
"Mùa mưa năm 1979, chốt giữ trên đỉnh Cao Ba Lan cực kỳ gian khổ. Mưa phùn rả rích cộng sương mù bao phủ quanh năm khiến bùn đất giao thông hào lúc nào cũng ngập đến bắp chân. Nhiều chiến sĩ lính trẻ bị loét da chân, gân khớp sưng tấy, đau nhức đến mức đi lại vô cùng khó khăn, không thể nhấc nổi bước chân đi tuần tra biên giới.
Thương bộ đội Cụ Hồ chịu khổ, một ông cụ người Dao ở bản ven thung lũng đã gùi lên chốt một hũ sành nhỏ chứa cao sơn tra rừng cô đặc cùng các vị thuốc vách đá cổ thụ. Ông cụ dặn bằng giọng nói trầm ấm: 'Cái cao này quý lắm, bộ đội lấy xoa bóp vào những chỗ gân khớp đau, rồi uống một ngụm nhỏ với nước suối ấm, cái chân cái tay sẽ cứng cáp lại, bám trụ đánh giặc không biết mỏi'.
Hũ cao rừng thời hoa lửa ấy thực sự là liều thuốc quý giữa rừng sâu thiếu thốn. Hơi ấm từ chén nước cao đượm tình nghĩa quân dân đã xua tan đi cái lạnh thấu xương tủy, giúp các chiến sĩ nhanh chóng hồi phục để ôm chắc tay súng, bám trụ kiên cường bẻ gãy các đợt càn quét của giặc."



